Hiển thị các bài đăng có nhãn Trái Tim Có Nắng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 30 tháng 7, 2014

Có những sự ra đi là mãi mãi...


Không ai biết cái chết có vị ra sao, nhưng người còn sống đã thừa nếm qua mất mát. Có người vừa đến đã đòi bỏ đi tức khắc, bỏ cuộc đời, bỏ một người đứng lại với tháng năm.

Lúc còn bé, cái chết trong hình dung của chúng tôi chỉ là một chuyến đi đâu đó mà những người lớn vẫn nói. Bẵng đi một thời gian rồi cũng chẳng nhớ nổi họ đi lâu thế sao vẫn không về…
 
Lớn thêm một chút, lúc đã thành những người trẻ, chúng tôi khi nghĩ về cái chết có lẽ đa phần sẽ thấy sợ hãi, nhưng đó là cái nỗi sợ đau, sợ một ngày bỗng nhiên mất hút trên mặt đất không còn được vui buồn gì nữa.
 
Lớn thêm chút ít nữa, cái cảm giác sợ đem lại mất mát cho những người gần cạnh mới bắt đầu được hình thành. Chúng tôi biết rằng mình không phải là cá thể tồn tại độc lập. Còn ba, còn mẹ, còn gia đình, còn bạn bè, còn cả cuộc đời nữa. Cái chết chỉ là dấu chấm hết một nửa cho những người xấu số mà thôi. Và nỗi đau, dành cho người ở lại.
 
Lúc đã lớn đủ để có lòng kiêu hãnh, cái chết hình như không còn mang một màu đen hun hút của sự sợ hãi rằng mình sẽ biến mất. Cái chết đáng sợ hơn gấp nghìn lần vì lo lắng mình sẽ bị lãng quên. Chẳng còn gì để lại. Không ai nhớ tới. Như ánh hoàng hôn le lói rồi sẽ bị bóng tối hút mất, có ai muốn đi tìm nữa đâu…


Và cũng chẳng ai biết mỗi sáng thức dậy chuyện gì sẽ xảy ra. Chúng ta đang sống nhưng cái chết vẫn song hành ở một đường đi khác. Không biết bao giờ sẽ gặp nhau, bao giờ thì đặt chân lên cái ranh giới mong manh mà người đời vẫn nói.
 
Chỉ ao ước rằng lúc tim ngừng đập sẽ được thanh thản nhắm nghiền mắt, thấy người ta tiễn biệt một đoạn đường…

Có những sự ra đi là mãi mãi, là vĩnh viễn, dù có biết mấy khăng khít yêu thương. Chỉ mong rằng sẽ chẳng bao giờ phải ôm lấy ngực trái rồi rên rỉ những dòng nuối tiếc. Sống và chết – xa mà gần lắm, ngày hôm nay hãy sống như thể lần cuối cùng!
 
Vì lúc biết mình không thể thở nữa, cũng là khi bất lực nhìn khát vọng đứt đoạn, nhìn thương mến gãy đường. Có cố mấy cũng làm sao trở về được nữa… Có nuối tiếc cũng làm sao day dứt được nữa… Vì tim đã rỗng, linh hồn đã bay đi…
 
Không ai biết cái chết có vị ra sao, nhưng người còn sống đã thừa nếm qua mất mát. Có người vừa đến đã đòi bỏ đi tức khắc, bỏ cuộc đời, bỏ một người đứng lại với tháng năm.

Giá như anh đừng bỏ em lại một mình

Em đã từng nghĩ nhiều về hai chữ “giá như”, nhưng ở đời này hoàn toàn không có giả thiết lặp lại, những gì đã mất vĩnh viễn không thể quay lại...

Em đã từng nghĩ nước mắt là thứ thừa thãi và vô dụng, là thứ mà chỉ có những ai yếu mềm thì mới có. Em cứ nghĩ nỗi đau là điều gì đó xa lắm, xa tít tắp ở ngoài kia, em sẽ không chạm được tới nó, cũng không vì nó mà suy sụp.
 
Em còn nghĩ, chỉ cần ở mãi bên anh là mọi chuyện sẽ ổn, tưởng rằng chỉ cần chúng mình cố gắng là hạnh phúc sẽ mãi nằm trong tay. Chúng mình sẽ không vì bất cứ điều gì mà chia ly, càng không phải sống trong dằn vặt hay tiếc nuối.
 
Nhưng dường như em lạc quan quá, em tự tin quá. Cuộc đời vẫn mang anh đi như vẫn mang biết bao nhiêu hạnh phúc của con người ta đi mất, để mặc em vùng vẫy trong đau thương, để mặc em lặng thinh giữa đám đông người đi lại, để mặc em sững sờ và hoang mang tột độ vì có gào khóc hay dang tay ra cũng chẳng thể đòi lại được anh.
 
Chừng nào anh mới quay về bên em đây anh? Chừng nào anh mới đến bên cạnh em, mỉm cười lấy tay vùi đầu em tựa vào vai anh, chế giễu rằng em sao mà đã khóc, để rồi nói với em rằng thật ra chỉ là anh lừa em thôi, thật ra anh mãi mãi ở bên cạnh em, bất cứ lúc nào.
 
Chừng nào anh mới quay về bên em đây anh? Anh đã từng nói dù trời có sập xuống thì chúng mình vẫn nắm tay nhau cùng đỡ, anh sẽ mãi là mái nhà của em. Nhưng giờ đây em ngửa mặt lên trời, trời thì cao và xa, còn mái nhà của em tại sao đã chẳng thấy?
Hoài niệm đánh rơi ngày nào bỏ mặc em ngơ ngác, em bắt đầu hiểu có những khoảnh khắc có cố gắng đến mấy lý trí cũng phải chào thua cảm xúc. Tại sao mới thoáng chốc đã không còn thấy anh? Tại sao ngoảnh đi ngoảnh lại đã chẳng giữ được lời hứa hẹn?
 
Giá như anh đừng bỏ em lại một mình, giữa chốn đông đúc những người chỉ có thể an ủi em bằng cách lặng im, nhưng không thể xoa dịu trái tim em bớt đau, không thể vực em đứng dậy sau mất mát, không thể làm chỗ dựa cho em vững chãi đối diện với bầu trời, không thể nắm tay em cùng đi giữa cuộc đời dài rộng. Bây giờ anh đang ở đâu thế? Có khi nào đang nhớ tới lời hứa hẹn đã nói với em? Có khi nào đang yên lặng ngắm nhìn em rồi cũng đau lòng như em? Có khi nào thấu hết được vết thương trong lòng em hay không?
 
Người đi rồi là người vĩnh viễn không trở lại, dẫu em có khóc cạn nước mắt cũng chẳng thể kéo lại anh trở về. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, em rồi cũng sẽ phải tự chữa bệnh cho mình, vẫn phải lành lặn mà sống dù không có anh, vẫn phải tự ững chân ngửa cổ lên trời ngắm nhìn thế gian rộng lớn, vẫn phải tự an ủi mình mỗi khi gặp chuyện, vẫn phải tự vượt qua những thử thách khác, lựa chọn những ngã rẽ mới.
 
Chỉ có điều, em sẽ tự mình làm hết, vì không có anh nữa rồi. Không có anh ở bên cạnh mỗi khi em thấy mệt mỏi hay muốn chạy trốn, không có anh đứng về phía em nếu như cả thế giới quay lưng bài trừ em, không có anh mỉm cười dang rộng cánh tay ôm chặt em vào lòng, thủ thỉ rằng sẽ mãi ở bên em.
 
Em đã từng nghĩ nhiều về hai chữ “giá như”, nhưng ở đời này hoàn toàn không có giả thiết lặp lại, những gì đã mất vĩnh viễn không thể quay lại. Còn nỗi đau của em, cứ mặc em thôi…

Thứ Ba, 22 tháng 7, 2014

Hoa đỗ quyên nở muộn

Tôi ném con gấu bông ra ngoài, hai tay vấu chặt vào bộ áo đầm mẹ may, mắt nhìn chằm chằm vào cô Liên. Mặc cho ánh mắt ba xoáy sâu và bắt đầu sẫm lại vô cùng đáng sợ, tôi vẫn hét ầm lên: “con không cần mẹ kế!” rồi xô cửa chạy ra ngoài. Tôi không biết mình đã đi đâu, đã chạy bao xa, chỉ còn nhớ sau tiếng la thất thanh của vài người đi đường, tôi rơi vào một khoảng tối đen vô định. Khi tỉnh dậy với vết thương được băng bó khắp người, bác sĩ bảo rằng tôi không bị gì nguy hiểm, chỉ là sau này với chấn thương ở chân, tôi sẽ khó mà múa ba lê được nữa.
Đó là chuyện của bốn năm về trước, ngày mà ba dẫn cô Liên về nhà và bảo rằng… sẽ cưới cô ấy.
 
Mẹ tôi là một người phụ nữ tinh tế và sâu sắc. Mẹ thích hoa đỗ quyên, loài hoa mỏng manh và mang vẻ đẹp đài các. Đỗ quyên tượng trưng cho sự ôn hòa, quan tâm và dịu dàng, hệt như tính cách của bà vậy. Mẹ tôi từng bảo rằng trong tim chúng ta luôn có những hạt đỗ quyên, chúng sẽ nảy mầm khi ta quan tâm ai đó thật lòng và sẽ nở hoa khi người đó được hạnh phúc.  
Kí ức ít ỏi chỉ còn sót lại một chút hình ảnh mơ hồ của những ngày bé. Ngày tôi được mẹ dẫn đến lớp học múa, mẹ đã bảo rằng một ngày nào đó tôi sẽ trình diễn ở những sân khấu nổi tiếng khắp thế giới, và mẹ chính là người sẽ luôn ủng hộ và cổ vũ tôi ở hàng ghế khán giả. Vậy mà mẹ đã không thực hiện, mẹ mang cả lời hứa năm xưa về với thiên đường khi tôi chỉ vừa mới bảy tuổi.
Từ ngày mẹ mất, tôi dồn tâm trí vào ba lê. Tôi muốn mẹ tự hào, muốn mẹ nhìn thấy tôi thành công. Ấy vậy mà cô Liên không những muốn cướp đi vị trí của mẹ tôi, lại còn khiến tôi không thể hiện thực được ước mơ của mình. Lúc ấy tôi ghét cô Liên kinh khủng. Tôi đã nghĩ rằng suốt cuộc đời này, bản thân sẽ chẳng bao giờ có thể chấp nhận được cô ấy bước vào gia đình mình.
Từ lúc từ bệnh viện trở về, ba tôi không còn nhắc đến việc cưới cô Liên nữa. Thậm chí cô gần như thoát khỏi cuộc sống của cha con tôi. Mọi thứ cứ trôi đều, chỉ tôi và ba cũng đã rất ổn. Tôi hài lòng, thầm nghĩ rằng gia đình này không cần có thêm một thành viên nào nữa.
 
***
 
Tối thứ sáu trở về với cơ thể rệu rã, mấy bài tập nhóm cuối kỳ khiến tôi đau đầu. Chậu hoa đỗ quyên trên bậu cửa sổ phòng tôi đã nở hoa. Nhìn thấy mấy cái cánh hoa hồng hồng be bé ấy là lòng tôi bỗng thấy nhẹ nhàng đến lạ. Mọi mệt mỏi đều tan biến cả. Sáng tôi dậy sớm tập thể dục mới phát hiện ngoài sân mấy cây đỗ quyên mẹ tôi trồng vẫn còn nụ xanh mướt, chỉ có chậu phòng tôi là nở hoa – thật kỳ lạ!
 Hôm nay tôi có hẹn với nhóm tình nguyện để kiểm duyệt mọi thứ lần cuối trước buổi đi tặng quà cho các em nhỏ ở Sơn La vào ngày mai. Đang tha thẩn đi từ trạm xe buýt đến điểm hẹn thì tôi gặp ba. Ba tôi dừng lại trước căn nhà có hàng rào trắng xinh xinh, lòa xòa mấy nhành hoa giấy màu cam đỏ. Cô Liên mở cửa với nụ cười tươi tắn, không khác lúc xưa là mấy.
Tôi chết lặng, tôi cứ nghĩ hai người không còn quan hệ gì với nhau nữa cơ mà! Tôi chạy ngay đến chỗ ba, ánh mắt tức giận như đang bắt quả tang kẻ trộm. Một đứa nhóc chừng khoảng 4 tuổi đang chạy ra thấy tôi bỗng chựng lại. Và trước khi tiếng “Ba!” thoát ra khỏi miệng thằng nhóc đó thì tôi cũng đã kịp hiểu ra vấn đề. Khi mọi đường nét trên khuôn mặt nó đều quen thuộc đến ngỡ ngàng, đôi mắt đó, chiếc mũi cao đó, nó là con của ba tôi, nó là em tôi.
Ba tôi đã nói gì đó, hình như là giải thích. Tôi không rõ. Tôi chỉ nghe thấy tiếng gió thổi ù ù bên tai, tôi chỉ nhìn thấy trước mặt tôi là một gia đình trọn vẹn hơn gia đình mà tôi sống bao năm qua, tôi chỉ cảm thấy sự giấu diếm và giả dối. Trước mắt tôi lòe nhòe. Tôi đã chạy đi, y như bốn năm về trước!
- Em đang ở đâu thế? Vy bảo e đã đi từ sớm rồi mà, sao giờ này vẫn chưa có mặt?
- Dạ…em…em xin lỗi
- Này! Giọng em sao thế.
- ...
- Em đang ở đâu? Anh đến ngay!
Tôi nghe rõ sự lo lắng của Hoàng ở đầu dây bên kia. Hoàng là người anh tôi chơi khá thân trong nhóm tình nguyện. Anh tìm thấy tôi đang trốn sau một khu trò chơi trẻ em gần đó. Sau một hồi nghe tôi trút bầu tâm sự, kể lể, mắng nhiếc, Hoàng mới nói một câu chẳng mấy liên quan:
- Trưa nay về nhà anh ăn cơm!
***
Tôi chưa bao giờ đến nhà Hoàng, chỉ nghe Hoàng kể anh ở cùng mẹ và bố dượng. Mọi người khá thân thiện và cởi mở, duy chỉ có một điều làm tôi suy nghĩ, đó là mối quan hệ giữa Hoàng và bố dượng. Hai người thân đến mức nếu không được biết trước, chắc tôi cũng nghĩ rằng họ là cha con ruột thịt với nhau. Họ thoải mái nói chuyện, trao đổi, vui đùa, không hề kiểu cách và gượng gạo.  
 Tối đó tôi ngủ lại nhà cái Vy để sáng đi Lào Cai sớm. Ba chẳng gọi tôi. Vừa tủi vừa buồn, tôi bỗng nhớ mẹ kinh khủng. Hình ảnh cô Liên cùng thằng bé lúc sáng cứ bám lấy tôi vào cả trong giấc mơ…
Thức sớm, lại phải đi một quãng đường xa, tôi thấm mệt. Nhưng khi nhìn những em bé mừng rỡ khi chúng tôi đến, cười đến tít mắt khi được nhận quà, mọi mệt mỏi buồn phiền dường như đều tan biến cả.
- Em làm gì trốn ra đây ngồi vậy? Nhớ nhà à?
- Anh nghĩ em bao nhiêu tuổi?
- Bao nhiêu tuổi cũng có thể nhớ nhà mà!
Hoàng ngồi xuống cạnh tôi, mắt lơ đãng, vờ như không để ý xung quanh. Mùi hoa cỏ núi đồi hòa quyện, cảm giác trong trẻo và mới mẻ, đây đúng nơi lí tưởng để…tĩnh tâm. Khứu giác bỗng tiếp nhận một mùi hương quen thuộc – mùi hoa đỗ quyên. Tôi bỗng nhớ mấy khóm đỗ quyên ở nhà, nhớ cái sân bé bé sáng nào cũng có một người đàn ông trung niên ra tưới hoa. Tôi nhớ ba…
- Anh có thích cha dượng không?
- Sao cơ?
- Anh và chú ấy, làm sao có thể thân thiết như thế được?
- Trên đời này có rất nhiều việc vượt ngoài sự kiểm soát và khả năng của chúng ta, điều duy nhất chúng ta có thể làm đó là tìm ra mặt tốt của nó.
- Theo kiểu không làm gì được nên tốt nhất là chấp nhận à? Có những thứ không chấp nhận được thì sao?
Hoàng khẽ mỉm cười. Trời hôm nay nhiều mây đến nỗi dù đã là giữa trưa, những tia nắng cũng khó khăn lắm mới có thể len mình rọi xuống mặt đất một cách rất yếu ớt. Lòng tôi cũng đầy ắp mây mù, tôi không biết sẽ phải đối mặt với ba như thế nào khi trở về? Liệu tôi có thể chấp nhận việc này hay không? Mà nếu không chấp nhận được thì tôi sẽ làm gì? Lòng tôi khó nghĩ quá đỗi…
“Mẹ và ba li hôn năm anh học lớp 3, lúc ấy mỗi lần say là ông lại đánh mẹ. Anh còn quá nhỏ để có thể bảo vệ bà, nên khi ba mẹ chia tay nhau, anh nghĩ rằng đó là phương án tốt nhất. Nhưng đến lúc mẹ đi thêm bước nữa, anh cũng như em bây giờ, không hài lòng và khó chấp nhận.Thời gian đầu anh cãi lời bố dượng suốt, không tôn trọng ông và luôn tìm chuyện phá phách. Cho đến khi anh nhìn thấy mẹ rạng rỡ khoe với bạn bè bà đã tìm được người yêu thương bà thật sự, khi anh nhìn thấy ánh mắt mẹ hạnh phúc mỗi lần ông ấy đi làm về sớm phụ bà nấu cơm, khi anh nhìn thấy…mẹ khóc vì anh chẳng chịu nghe lời, anh mới hiểu ra một điều: mẹ anh được hạnh phúc – đó mới là điều quan trọng.
Nếu ba anh đã chỉ đem đến sự đau khổ, thì sao anh không thể chấp nhận một người khác mang lại điều tốt đẹp hơn cho mẹ anh? Anh biết em rất khó đối mặt với chuyện này nhưng em đã bao giờ nghĩ những khi em đi xa thế này, ba em chỉ quanh quẩn một mình ở nhà, không người trò chuyện, không người chăm sóc sẽ như thế nào không? Tình thương của con cái, cần nhưng không đủ Nghi à!  Ba em vừa làm cha vừa làm mẹ chăm sóc em bao năm qua rồi. Đã đến lúc em nên để ông ấy tìm thấy hạnh phúc cho riêng mình.”
Tôi cứ nghĩ đến những gì Hoàng nói suốt cả quãng đường về. Tần ngần trước cửa, tôi vẫn không có can đảm bước vào nhà. Từ lúc tôi chạy đi từ nhà cô Liên, ba chẳng gọi hay nhắn gì cho tôi cả. Chắc ông đang giận tôi lắm.
- Ông ăn chút cháo đi, xíu nữa tôi gọi về nhà hỏi chị giúp việc coi bé Nghi về chưa.
Nghe giọng của cô Liên, như phản xạ tôi dừng lại trước cửa phòng bệnh. Ba tôi hôm qua lúc xuống cầu thang không biết bất cẩn thế nào lại ngã. Lo lắng quá tôi quên mất chuyện hôm qua, vứt đồ đạc ở phòng khách rồi chạy vội đi sau khi nghe cô giúp việc thông báo. Giờ tới nơi, tôi vừa muốn thăm ba, vừa sợ sợ gì đó không rõ.

“Nó giận tôi rồi. Chắc sẽ sang nhà cái Vy vài hôm, trước giờ vẫn vậy. Để chân tôi khỏe lại rồi gọi nó về cũng được, tôi không muốn nó lo”.
- Chân ông đâu phải khỏi ngay. Vả lại nó biết chuyện của mình rồi, tôi chỉ lo…
- Nghi nó lớn rồi, tôi tin nó sẽ hiểu ra thôi!
- Thôi ông ăn cháo đi! Nguội lại không ngon. Cháo cá mà ông thích đó!
- Chỉ có bà là hiểu tôi
- Cái ông này…
Ba cười lớn. Lâu lắm rồi mới thấy ba cười sảng khoái như vậy. Lời của Hoàng lại văng vẳng trong đầu. Nếu không có cô Liên, ai sẽ chăm sóc cho ba những lúc thế này? Bỗng tôi thấy mình thật tệ! Đến ba thích ăn món gì hình như tôi cũng không biết. Trước giờ tôi đều nghĩ chỉ cần có tôi bên cạnh là ba đã rất hạnh phúc rồi. Chưa bao giờ tôi đặt mình vào vị trí của ông để suy nghĩ. Ba tôi thật sự cần một gia đình đúng nghĩa…
***
- Chân ba em thế nào rồi?
- Khỏe rồi anh ạ! Ba còn bảo sẽ dạy em khiêu vũ nữa cơ.
- Ha ha! Thế là tốt rồi. Dì có tốt với em không?
- Dì nấu toàn đồ ăn ngon anh ạ!
- Hả?
***
- Cậu vừa chở con về là bạn con hả? Trông được đấy! Hôm nào mời cậu ấy về nhà dùng cơm! – Dì vừa dọn cơm vừa nhìn tôi cười vẻ hào hứng.

- Dạ vâng ạ!
- Xấu vậy mà cũng có bạn trai à? Ba cứ tưởng con ế!
- Chị Nghi xinh, bạn con ai cũng nói thế! Con thấy không ai đẹp bằng chị Nghi. Chị Nghi năm bờ quoan.
Cái giọng trẻ con bi bô của bé Bo khiến cả nhà không ai nhịn được cười. Bữa cơm hôm ấy rất lạ, rất khác. Ấm ápvà yêu thương. Bỗng tôi thấy gia đình mình dường như chưa bao giờ khuyết, thật tròn vẹn. Ngoài sân, những nụ hoa đỗ quyên đã bắt đầu nở, thơm lừng.
Hoàng gọi cho tôi. Trong lòng tôi cũng có một vườn đỗ quyên đang lên mầm.

Yêu một Nhân Mã, anh đủ dũng cảm không?

Với em, ghét là ghét, mà yêu là yêu. Cái ranh giới ấy lắm khi rạch ròi đến đáng sợ. Trong thế giới của Nhân Mã không có chỗ cho những thứ nhập nhằng, lưỡng lự. Hoặc là tất cả, hoặc là không gì cả. Nhân Mã là vậy đấy anh.

Yêu một người con gái bình thường đã cần nhiều dũng cảm. Chẳng may yêu phải một cô Nhân Mã thì quả thực, anh phải gấp nghìn lần cái sự dũng cảm đó lên. Bởi vì yêu con gái Nhân Mã cũng như chấp nhận leo lên lưng ngựa và bắt đầu một cuộc phiêu lưu, anh sẽ chẳng biết điều gì đang chờ đợi mình ở phía trước. Bản thân Nhân Mã đã là những cô nàng cực kỳ mâu thuẫn, càng cố nắm bắt anh sẽ càng thấy mình bất lực mà thôi.
 
Em là Nhân Mã, nên cũng đồng nghĩa rằng em thuộc về tự do. Nếu đã yêu, thì đừng trói buộc em bằng thứ tình yêu khiến em ngạt thở. Yêu một Nhân Mã, anh sẽ phải biết nắm, buông, xa, gần đúng lúc. Mệt lắm anh ạ, anh làm được không?
 
Người ta nói Nhân Mã đa tình, lại chỉ thích rong chơi. Đúng đấy anh, vì bản thân em là con ngựa hoang không muốn ai thu phục. Sẽ có những ngày anh bị bỏ quên đằng sau những tò mò, phấn khích, hứng khởi của em về một điều mới mẻ. Trong mắt anh, em sẽ trở nên vô tình lắm lắm. Anh chịu nổi không?
 
Rồi sẽ có lúc, anh thấy hoảng hốt khi chẳng nhận ra em. Thoạt nói, thoạt cười, em có thể lạnh lùng ngay tức khắc. Phút trước đùa vui, mấy giây sau nước mắt em cũng có thể dễ dàng rơi xuống. Em là vậy đó. Quá khó để một Nhân Mã chế ngự và kìm hãm những cảm xúc của chính mình…


Với em, ghét là ghét, mà yêu là yêu. Cái ranh giới ấy lắm khi rạch ròi đến đáng sợ. Trong thế giới của Nhân Mã không có chỗ cho những thứ nhập nhằng, lưỡng lự. Hoặc là tất cả, hoặc là không gì cả. Nhân Mã là vậy đấy anh.
 
Nhân Mã sống rất bản năng và luôn thành thật với những gì mình có trong tay. Nhân Mã chủ động với hạnh phúc của mình đến nỗi những cô gái khác xung quanh vẫn thầm ghen tị. Yêu anh em sẽ nói, nhớ anh em có thể cho cả thế giới này biết. Nhưng có phải vì thế mà em quá vụng về để giữ gìn một người nào đó luôn bên mình hay không?
 
Có những lúc, kì thực, em rất vô tâm. Cũng bởi vì đứa trẻ con trong em không kịp lớn. Em vùng vằng, em bốc đồng, em xốc nổi. Cũng chỉ vì kiên nhẫn là một thử thách với chính em.
 
Sinh ra vào mùa đông, nên dù có lạc quan, yêu đời đến mấy em cũng vẫn cô đơn. Nếu đã yêu em, anh phải yêu cả nỗi cô đơn thường trực luôn quấy phá, giằng xé trong em không một lời than vãn. Yêu Nhân Mã - là em – sẽ chẳng bao giờ anh hiểu được hết những gì em nghĩ. Sẽ là những ngày chênh vênh và thấy mình chấp chới, anh đủ dũng cảm không?

Ngày tình lạc và người rời đi mất

 

Câu đáng nói phải là câu "Anh đừng đi!". Nhưng lại sợ người vẫn đành tâm đi mất, làm ngơ câu nói đừng đi của mình...

Những lúc như thế này thấy yêu đương cứ khổ khổ, tội tội.

Kiểu như, muốn giữ người ta ở lại, cả trong tim mình, cả trong đời mình, nhưng người ta nhất quyết ra đi. Lúc bấy giờ, chỉ còn cách nói một câu để giữ gìn lòng tự trọng:

"Anh đi đi!"

Nói xong rồi mới thấy hóa ra đầu óc đầy ngớ ngẩn. Câu đáng nói phải là câu "Anh đừng đi!".  Nhưng lại sợ người vẫn đành tâm đi mất, làm ngơ câu nói đừng đi của mình...
 
Ngày tình hết, với con trai có thể tỏ ra thờ ơ, có thể ôm vào lòng mình bộn bề công việc, vẫn có thể bạn bè bóng đá hay tụ hội game thủ để lãng quên. Ngày tình hết, con trai quyết phũ thì phũ đến tận cùng. Đã dứt lòng đi sẽ nhất định không quay đầu trở lại. Ngày tình hết, tự con trai đã cho trái tim mình khép cửa, miệng vết thương tự khâu trải qua lâu sẽ khắc lành da.
 
Ngày tình hết, với con gái là bình lặng, là dõng dạc trả lời câu chia tay giản đơn như trò chơi vẽ chữ, là vẻ lạnh lùng trùm lên một trái tim yêu còn đang nức nở. Ngày tình hết, chuyện yêu thương cũ giống như đóng kén trong tim, cứ cựa mình nhức nhối. Ngày tình hết, với con gái mà nói, muốn khóc muốn cười, vừa muốn lãng quên vừa muốn tìm lại.


Người ta nói, con trai sau khi chia tay một cuộc tình sẽ nhận ra cách để yêu thương hơn một người con gái khác. Còn con gái, sau khi chia tay một cuộc tình sẽ chỉ trở nên dại khờ hơn, ngốc nghếch hơn, để mà lạc vào một tim yêu khác.
 
Như vậy có nghĩa là, con trai và con gái khi yêu đương lẫn hậu chia tay đều rơi vào một hố sâu đầy mâu thuẫn lẫn nhau. Đồng ý rằng trái tim ai cũng sẽ thổn thức vì một người, đau thương dành cho một người và nguyện vì người ấy mà thay đổi, cũng nguyện vì người ấy mà tin yêu và trao bao nhiêu điều khờ dại. Nhưng yêu nhau, xin hãy đứng trên vị trí của nhau để mà hiểu, mà thương, có được không?
 
Chẳng hạn lúc bấp bênh, lúc giận hờn hay lúc phật lòng chuyện gì không vừa ý. Hãy nói, để sẻ chia, để hiểu, để cùng nhau giải quyết.
 
Chẳng hạn lúc đau lòng, người toan quay bước mà lòng mình còn muốn giữ. Hãy níu tay người ở lại. Kết quả có ra sao cũng không trách rằng mình đã quá ngốc nghếch không cố gắng hết mình cho chuyện tình yêu đôi lứa.
 
Chẳng hạn lúc chia tay, mỗi người sẽ đi về một con đường riêng khác. Hãy đủ thành tâm để chúc nhau hạnh phúc. Bởi trong quá khứ đã từng nương náu cuộc đời nhau, nương náu trong tim nhau. Gìn giữ chút ký ức tốt đẹp về nhau không phải là chuyện nên làm hay sao?
 
Cũng vì vậy mà nói rằng, khi yêu nhau, hãy đồng tâm và dốc lòng hết sức. Để sau này, nếu không có cơ duyên đi bên cạnh đời nhau nữa, sẽ cảm thấy đời mình vẫn còn nhiều điều may mắn, bởi đã từng tìm thấy nhau…

Thứ Năm, 26 tháng 6, 2014



Cảm ơn em vì đã yêu anh!


Người ta vẫn nói, cô gái lặng lẽ dành cả tuổi thanh xuân của mình để yêu bạn, chính là cô gái ấy đã yêu bạn như yêu chính bản thân mình.

Trong suốt quãng thời gian yêu nhau, ở bên nhau, trải qua cũng rất nhiều, cả hạnh phúc lẫn khổ đau, cả nụ cười và những giọt nước mắt. Đi đến chặng đường này, cô gái của anh chắc hẳn cũng đã không ít lần cảm thấy mệt mỏi, và anh thật sự muốn cảm ơn em, cảm ơn em vì đã yêu anh, cảm ơn em vì đã không bỏ cuộc và yêu thương anh bằng cả trái tim.
 
Trái tim chỉ biết hướng về em mà đập những nhịp xao xuyến cho đến giờ phút này đây, cảm ơn em vì đã chấp nhận nó, cảm ơn em đã cho anh cơ hội để trở thành chỗ dựa tinh thần của em, đã bao dung thứ tha để cùng nhau đi hết cả một chặng đường dài.
 
Anh biết chứ, cô gái của anh trong quá trình yêu anh đã phải trải qua rất nhiều điều, kể cả nỗi buồn và cũng biết bao lần thất vọng. Những cái ôm thật chặt phía sau lưng anh sau mỗi trận cãi vã, những lần nhỏ nhẹ xoa dịu trái tim anh mỗi lần anh gặp phải điều không may trong cuộc sống.
 
Người ta vẫn nói, cô gái lặng lẽ dành cả tuổi thanh xuân của mình để yêu bạn, chính là cô gái ấy đã yêu bạn như yêu chính bản thân mình. Dùng tuổi thanh xuân đẹp nhất để đắp đầy yêu thương nơi anh, ở bên anh những năm tháng rực rỡ nhất cuộc đời, cho đến bây giờ anh mới thấu hiểu được, cô gái của anh, có những lúc em đã phải chịu thiệt thòi đến nhường nào.
Cảm ơn em đã như một người mẹ, lo lắng cho anh mọi lúc, bao dung cho anh lúc cần. Hiểu con người anh hơn chính cả bản thân anh, để rồi luôn nghĩ đến cảm nhận của anh trước.
 
Cảm ơn em đã như một người bạn, vỗ về an ủi tinh thần anh mỗi khi tâm trạng anh tụt dốc không phanh vì những lần thất bại, những lần vấp váp mà chí khí đàn ông không cho phép anh được ngã gục. Mỗi lần mệt mỏi như thế, em đều là người ở bên cạnh khuyến khích anh tiếp tục bước về phía trước.
 
Cảm ơn em đã như một người tri kỷ, lắng nghe và thấu hiểu mọi tâm sự trong lòng anh, về những tham vọng và hoài bão, về những mâu thuẫn trong cuộc sống mà chính anh còn không dám chắc mình có thể hiểu được nó bao nhiêu.
 
Cảm ơn em vì đã trở thành người con gái anh yêu, luôn mỉm cười ở cạnh bên mỗi khi anh cảm thấy mình là thằng đàn ông thất bại, luôn tự hào về anh mặc dù anh không biết mình có gì đáng để em tự hào, luôn chăm sóc cho anh và yêu thương anh trọn vẹn.
 
Em có đang nghe chứ? Anh lại thổ lộ lần nữa với em này! Và em còn nhớ ngày đầu tiên chúng ta gặp gỡ không? Anh thì đang nhớ về ký ức ấy đấy, nó êm dịu như tấm chăn và ấm áp như ánh mặt trời, khi ấy anh đã hứa với bản thân mình, sẽ ở bên cạnh và trân trọng thiên thần đã đánh cắp trái tim anh đi cho đến cuối cuộc đời!
 
Anh rất ít nói điều gì là “mãi mãi”, nhưng bây giờ điều duy nhất anh muốn nói với em, cô gái của anh, “mãi mãi cảm ơn em”!

Những ngày lỗi hẹn với chính mình


Chỉ là những ngày quên mất mình cũng đang tuổi còn xanh, còn mơ mộng, còn nhiệt huyết và còn mong muốn được tìm kiếm thương yêu từ một bàn tay khác.

Nghe thì có vẻ như ngồ ngộ, nhưng quả thật vậy. Có những ngày tôi lỗi hẹn với chính tôi.
 
Chiều cuối tuần, không vội tất bật về nhà sớm, cũng không đủ kiên nhẫn để hòa thành một chấm tròn nhỏ xíu trong dòng xe xuôi ngược giờ tan tầm, tôi chọn một góc nhỏ của quán quen, ngồi nhâm nhi nhạc Trịnh và lật giở những trang sách mới còn thơm lừng mùi giấy.
 
Cảm giác dòng thời gian trôi thật chậm, nhẹ bẫng, bỗng rút hết những mỏi mệt hay muộn phiền của một ngày, của một tuần, và cả những nỗi buồn hay phiền muộn nhân những ngày nghỉ biếng lười sắp tới.
 
Lâu rồi không tự thưởng cho mình một buổi nhởn nhơ chơi, không vờn bắt cảm xúc của lòng mình và cũng không tự vấn lương tâm về những câu hỏi không đầu không cuối.
 
Lâu rồi không tự mở rộng lòng để đón nhận lòng ai đó, không để ý đến ánh mắt xung quanh, không chỉn chu hình thức, không rất nhiều thứ không, cứ thế lặng lẽ dìm mình vào công việc và sẵn sàng để cho đống áp lực nhấn chìm.
 
Chỉ là những ngày đang còn trẻ, lại quắt quay với những bộn bề, vội vã trôi theo dòng hối hả. Chỉ là những ngày quên mất mình cũng đang tuổi còn xanh, còn mơ mộng, còn nhiệt huyết và còn mong muốn được tìm kiếm thương yêu từ một bàn tay khác.


Để rồi đến một lúc nào đó, khi lắng lòng dừng lại nhìn quanh quẩn, mới nhận ra rằng mình bị đẩy trôi xa trên đường đời quá vội. Để rồi chợt hối tiếc một điều xa xôi không định hình vuông méo, cứ chậc lưỡi để nghe tiếng thời gian thở dài thật dài.
 
Có ai đó giống tôi? Thấy những ngày của mình trôi qua quá sức gồng mình. Là niềm vui treo trên khuôn mặt chỉ vì người khác muốn nhìn như thế. Là khi nỗi buồn xuất hiện thì nhanh chóng giấu nhẹm đi, cố nhét cho đầy một cái túi vô hình tưởng tượng. Là cơ hội và thách thức chỉ nhanh như một cái lật tay, cũng không nhận ra mà trễ nải…
 
Nếu như giống tôi, thì hẳn là đã lỗi hẹn với bản thân mình quá nhiều điều. Đang còn tuổi trẻ nghĩa là đang còn sung sức, hãy giành dụm cho mình chút ít thời gian mà đắm say với đời, tận hưởng với người. Có những nỗi đau mà tuổi trẻ cần vấp váp, có những chuyện mà tuổi trẻ cần trải qua, có những thứ tình cảm mà tuổi trẻ cần đôi lần say đắm.
 
Đừng thờ ơ với cuộc đời của bạn, cũng đừng tự làm mình lỡ hẹn với thanh xuân!

Thứ Bảy, 31 tháng 5, 2014

Cuộc đời như những dấu câu...

Nếu coi cuộc đời mỗi người là một bài văn, và những chặng đường đời là những câu văn, thì những quyết định trong đời cũng giống như những dấu câu…

Cuộc đời mỗi người bắt đầu từ một dấu chấm hỏi.
 
Số phận đặt ra nhiệm vụ cho con người phải giải mã dấu hỏi chấm bằng những sự lựa chọn.
 
Nhưng cuộc sống lại yêu cầu ở con người nhiều hơn là những sự chọn lựa…
 
Mỗi người phải tự tìm cho mình một cách sống riêng để cuộc đời mình kết thúc bằng một dấu chấm.
 
Nhưng không phải ai cũng có thể đặt cho mình một dấu chấm.
 
Không ai có thể viết hộ bài văn cho người khác. Mỗi người chúng ta đều đang tự viết nên bài văn về cuộc đời mình bằng những dấu câu. Dấu chấm hỏi, dấu chấm lửng, dấu chấm phẩy…, và cả những hệ quả đằng sau những dấu suy ra…
 
Cuộc đời như những dấu câu... 1

Những dấu ba chấm… như là những khoảng lặng…
 
Sẽ có đôi khi sự mỏi mệt khiến người ta không còn muốn viết tiếp những trang viết của đời mình. Nếu buông rơi cây bút, đơn giản là bài văn về cuộc đời bạn sẽ vĩnh viễn dang dở. Không ai muốn đọc một bài văn dang dở. Một bài văn dang dở là một bài văn vô nghĩa.
 
Còn bạn, bạn sẽ kết thúc bài văn của mình bằng dấu câu nào?
 
Dấu chấm hỏi, dấu chấm lửng, một dấu chấm…
 
Hay là… một dấu chấm than?

Anh muốn bỏ trốn cùng em không?

Nhưng thật lòng đôi khi em rất muốn thế giới ngừng quay một lát, hoặc anh à, bỏ trốn với em đi!

Những hôm làm việc khuya đến sáng, chỉ muốn nói một câu“Anh ơi, em mệt quá!”mà chẳng thấy anh đâu…  
 
Những lần tan tầm xuôi ngược giữa khói bụi, còi xe, chỉ muốn được ngồi sau lưng anh bình thản, không phải đẩy xô, chen chúc. Nhưng chợt nhớ ra anh cũng đang kẹt giữa một ngã tư đông đúc khác, lại thở dài cố gắng nhích dần từng bước để vừa về nhà đã nằm nhoài ra.
 
Những cuối tuần thật muốn anh cho em vào túi, kéo khóa và cứ thế xách nhau đi yêu. Nhưng anh còn công việc giải quyết dồn nén chưa xong, em vướng vài chuyện nhỏ nhỏ to to không tên rồi cũng bù đầu và giật mình khi ngày đã hết.
 
Những buổi tối buồn buồn chỉ muốn cùng anh đi đâu đó, nhưng ngoài em anh còn có bạn bè, có gia đình và ti tỉ mối bận tâm khác, em thực lòng chẳng muốn chen ngang…
 
Lắm khi, em thấy mình mệt quá! Anh ở đó, mà chẳng phải ở đó. Bao nhiêu thứ chỉ chực cuốn ta vào vòng luẩn quẩn rồi bỗng thấy rạc rời, xa lạ.
 
Anh!
 
Anh có muốn bỏ trốn cùng em không?


Mặc thế giới và kệ hết người ta, chỉ em với anh, không lịch trình, không lắng lo, bận bịu. Ở cạnh nhau hết ngày dài tháng rộng. Cho tim ngơi nghỉ sau những bộn bề.
 
Anh có muốn tới nơi nào đó chỉ có mình em?
 
Để ôm thật lâu và hôn thật sâu, tình yêu không bị làm phiền bởi những ồn ào của cuộc sống vốn chừng quá mỏi mệt. Có những ngày thời gian dành cho nhau cũng đành chẻ nhỏ, để nhường chỗ cho những ham muốn sân si không thể bất cần.
 
Em muốn quẳng hết và đi đến đâu đó không có chỗ của toan tính chất chồng, của gánh đè cơm áo. Muốn thảnh thơi yêu đương để tim hồi sức. Để anh và em được đúng nghĩa bên nhau…
 
Anh có muốn che mắt, bịt tai và yên tĩnh yêu em?
 
Để những nhộn nhạo ngoài kia không cản đường anh tới gần em, những nhỏ to của đôi kẻ muốn xỏ chân vào hạnh phúc chúng ta không khiến cả hai phải hoang mang, ngờ vực.
 
Vẫn biết người ta lớn lên đồng nghĩa với việc tình yêu sẽ phải giằng co với trăm ngàn những mối lo. Vẫn biết chẳng phải cứ ngày ngày thấy nhau, trong mắt người kia chỉ có mỗi mình mới là yêu đương thành thực.
 
Nhưng thật lòng đôi khi em rất muốn thế giới ngừng quay một lát, hoặc anh à, bỏ trốn với em đi!

Thứ Sáu, 30 tháng 5, 2014



Yêu chầm chậm…

Càng chóng vánh, vết thương càng sâu. Càng nhạt nhòa, những mối tình đi qua càng không để lại một điều gì cả.

Phải chăng càng lớn người ta càng ít kiên nhẫn để theo đuổi một mối tình nên lúc còn trẻ chúng ta thường vội vàng sống, vội vàng yêu? Càng ngày, chúng ta càng làm mòn đi giá trị của tình yêu bởi những lời yêu hời hợt, bởi những cuộc hẹn hò chóng vánh, bởi những lời hứa mông lung và những cái kết chẳng còn dư vị. Chúng ta yêu như để cho có người yêu, để bằng bạn bằng bè, để đỡ cô đơn, đỡ buồn tủi, đỡ hiu hắt. Chúng ta bước từ tình yêu này đến tình yêu khác một cách nhẹ nhàng, không vướng bận, không ràng buộc nhưng dường như không mặn mà.

Càng chóng vánh, vết thương càng sâu. Càng nhạt nhòa, những mối tình đi qua càng không để lại một điều gì cả.

Hãy cứ yêu chầm chậm thôi…

Nếu tình yêu vừa mang đến cho ta một vết cứa sâu hoắm, hãy cứ từ từ để chữa lành những đau thương ấy, đừng tìm vội một người để lấp đầy chỗ trống, để xoa dịu nỗi đau nhanh chóng bằng cách nhận lời một tình yêu khác. Hãy cứ yêu chầm chậm thôi, dành thời gian suy nghĩ về mối tình đã đi qua, những sai lầm vấp phải, những nuối tiếc cho những ngọt ngào bỗng dưng tan vỡ.

Nếu tình yêu lặng yên trong những lời thầm kín, hãy cứ yêu chầm chậm thôi, để mỗi ngày đi qua nhìn nụ cười người ấy cũng trở thành hạnh phúc, nhìn những niềm vui của người ta cũng hóa của mình, những giọt nước mắt lăn cũng thành nỗi đau khó tả. Cứ chầm chậm thôi để biết tình cảm mình dành cho người ấy đến đâu, là thật lòng hay chỉ là cảm xúc thoáng qua.

Yêu chầm chậm… 1

Đôi lúc tình yêu không đến ồn ào và rực rỡ như một cơn mưa pháo hoa, mà chỉ là một bước chân thật khẽ qua thềm…

Nếu tình yêu còn chưa cập bến trái tim, hãy cứ bình thản và chờ đợi. Đừng thúc ép bản thân phải gắn bó với một nửa không phải của mình. Cứ đợi một tình yêu chầm chậm, để cảm nhận đủ trọn vẹn cuộc sống độc thân, của sống của riêng mình.

Yêu chầm chậm thôi, để cuối cùng ta sẽ gặp một tình yêu, một người mà ta và họ đều muốn cùng dừng lại. Đó là tình yêu với một người ta muốn thức dậy cùng mỗi sáng. Không phải vì khi thức dậy người ấy sẽ chuẩn bị cho ta một bữa cơm ngon cùng nụ cười tỏa nắng, không phải vì ta biết người đó có một ngôi nhà lớn, một tài khoản đủ lo cho ta, một công việc ổn định và tặng ta nhiều món quà đắt giá. Không phải vì tình yêu của người đó lớn hơn bất kỳ một thứ gì khác trên thế giới này.

Mà ta dừng lại bởi người đó là người mà khi ở cạnh ta thấy mình muốn nhỏ bé, là người làm ta thấy mình đủ và cố gắng để làm tất cả cho niềm vui của người ấy. Là người mà ta luôn cảm thấy thiếu vắng khi họ không ở bên. Là người làm ta rơi nước mắt mỗi lần quên bẵng đi một cuộc hẹn, một món quà dù chỉ là nho nhỏ.
Yêu chầm chậm… 2
Người đó là người không hoàn hảo, là người có nhiều khuyết điểm, là người mắc nhiều sai lầm và làm ta tổn thương. Là người mà ta sẽ luôn tha thứ cho những lỗi lầm họ mắc phải. Là người mà ta muốn nhìn thấy khi thức dậy, và mở cửa cho ta lúc chiều tà.

Đó là người ta muốn già đi cùng họ, yếu mềm và mạnh mẽ trước họ, đau khổ hay hạnh phúc không cần giấu diếm.

Ta không biết tình yêu ấy tồn tại đến bao lâu, có lẽ cũng chẳng là mãi mãi. Rất có thể một ngày tình yêu sẽ không ở lại.

Nhưng kệ đi, hãy yêu chầm chậm cho đến khi mắt mờ chân run, đến khi cả hai cùng móm mém, dựa vào nhau cũng thấy hạnh phúc ngập đầy…

Tình yêu của anh giống như cầu vồng...

3 năm của một mối tình mơ hồ. Em nghĩ rằng tiếp theo nhiều năm nữa, em vẫn sẽ yêu thương anh như 3 năm về trước.

Trong nốt nhạc cuối cùng của bài ca mùa hạ, em nghĩ về anh.
 
Lại là anh.
 
Mặt trời di chuyển chậm chạp về phía tây thành phố, hoa không nở, nắng vẫn lên và tâm trạng em rầu rĩ. Em không mong mùa thu đến. Chỉ là, mong hạ đừng tan đi nữa, được không ? Hay ít nhất cũng phải cho em một mảnh vỡ để đựng vào lọ thủy tinh chứ?
 
Những ánh nắng gay gắt đến thế, vậy mà không có gì có thể chứng minh chúng ta đã từng tồn tại.
Em vẫn hiểu, hạ đi rồi hạ sẽ về. Chỉ là em sợ đến lúc đó, lòng người đã lỡ vĩnh viễn hóa đông mất rồi…
 
Nhưng liệu ai nghe thấu?
 
 
Cứ nhắm mắt lại là em nhìn thấy giọng nói anh.
 
Em đếm thời gian trôi qua nhân thế, đến nay đã được 3 năm rồi. 3 năm của một mối tình mơ hồ. Em nghĩ rằng tiếp theo nhiều năm nữa, em vẫn sẽ yêu thương anh như 3 năm về trước.
 
Anh chẳng biết được đâu, với em đây là một tình cảm bi ai. Ngày đó, thế giới của em rất bé nhỏ và hữu hạn. Anh đã đến và chiếm hết vị trí khi nó còn trong lúc sơ khai nhất. Thế nên chẳng khó khăn để anh trở thành một điều quan trọng đến vậy. Dù anh thậm chí còn không cố tình làm thế. Ngày đó, tuổi trẻ không chịu đựng nổi cô đơn nên bất chấp tất cả cầm lấy bàn tay ấy. Hạnh phúc đến điên cuồng vì từng lời nói yêu thương vu vơ của anh. Cứ như là không còn gì có thể ấm áp hơn thế. Em có thể đánh đổi nhiều thứ để được nghe lại giọng nói anh, một lần thôi. Ngày đó, em giấu những đóa hoa anh tặng thật kín vào trong tim mình. Nghĩ rằng, làm như thế, em có thể giữ gìn chúng, giữ gìn tình yêu...
 
Em thấy mình là một con bé ngu ngốc. Ôm mãi một lay lắt trong lòng. Sau này, có nhiều người đã lần lượt xuất hiện trong cuộc đời em. Nhưng không một ai làm được như anh - khiến em nhung nhớ mãi về. Em rất hay đọc lại nhật ký và mọi thứ mình đã viết. Anh biết không, gần như tất cả đều là về anh.
 
Vì anh mà viết.
 
Hoặc, là vì nỗi nhớ.
 
Em không đoán được mình sẽ còn thế này cho đến bao giờ. Bao giờ mới được tự do khỏi tiếc nuối? Bao giờ mới có thể thấy mình biết yêu thương thực sự một lần nữa?
 
Có khi là chẳng bao giờ cả.
 
Họ bảo em là một đứa lụy tình vì chỉ bởi mỗi một kỷ niệm thoáng qua nhạt nhòa. Họ bảo không đáng đâu. Quả thực là không đáng. Đã có những người đem đến cho em nhiều câu chuyện ngọt ngào và rõ rệt hơn anh, quan tâm em hơn anh, bảo vệ em hơn anh.
 
Vậy mà em lại chỉ có thể mãi nhớ về một người đi lướt qua.
 
Tình yêu của anh giống như cầu vồng

Em dang rộng đôi tay

Nhưng chỉ có thể cảm nhận được làn gió mát… 

Em trả anh về với tự do nhé?

Có ai là chọn cho mình được cách để mãi mãi không bị tổn thương bởi bất cứ điều gì đâu anh. Như em lúc này đây, trái tim vẫn rỉ máu từng ngày, trả lại anh với tự do rồi, liệu anh có hạnh phúc hơn bây giờ hay không?

Vì tim em cũng bằng máu thịt, anh ơi. Em không thể để nó cứ mãi tổn thương, cũng không thể khiến nó đứng ra chịu bất cứ vết sẹo nào nữa. Người ta vẫn bảo chỉ có tình yêu chưa đủ lớn mới chấp nhận buông tay. Nhưng người ta đâu hiểu được cảm nhận của em trong những tháng ngày anh chẳng còn yêu thương em như trước?
 
Em biết chứ, anh đã thay đổi rồi!
 
Những cái ôm hờ hững lạnh nhạt, những cái nhìn vội vã chẳng chút tình cảm. Em có phải con ngốc đâu? Người em yêu không còn yêu em nữa, em biết chứ, chẳng là em cứ cố gắng, cố mãi, rồi cuối cùng lại chỉ thấy tuyệt vọng. Quá nhiều lần em muốn hét lên thật to với anh, rốt cục anh đang ở bên em vì điều gì?
 
Chẳng phải trước đây anh vẫn nói, rằng anh sẽ mãi mãi yêu thương em hay sao, anh sẽ mãi mãi trân trọng em dù xảy ra bất cứ chuyện gì. Bây giờ tuy chẳng xảy ra chuyện gì nhưng anh lại đi mất, bỏ mặc em trong cái đống hỗn độn mâu thuẫn và tự vấn bản thân mình đã làm gì sai?
 
Anh ơi, có phải anh có người khác rồi không? Thế nên mới chán ghét em, mới coi em là đồ thừa, đồ bỏ đi như thế? Có phải anh đã bắt đầu hết kiên nhẫn với em, và trái tim anh cũng hết đập vì tình cảm của chúng mình? Có phải không anh?
Hay là em trả anh lại với tự do, anh nhé?
 
Để anh lại được thỏa sức bay nhảy làm chàng trai tự do giữa vũ trụ. Để anh có thể làm những việc mà sau khi yêu em, vì chuyện này chuyện kia vẫn chưa thể làm được, để anh có thể bắt đầu lại một cuộc sống khác chứ không phải là sự nhàm chán nối tiếp như bây giờ.
 
Anh à, em đau lắm, trái tim em đau lắm. Giá mà em không yêu anh nhiều như thế, giá mà em biết cách coi mọi chuyện nhẹ nhàng đi, để khi anh thay đổi còn thấy sao quá bi thương, để lúc buông tay anh không còn thấy ngực trái đau đến nỗi nghẹt thở.
 
Có ai là chọn cho mình được cách để mãi mãi không bị tổn thương bởi bất cứ điều gì đâu anh. Như em lúc này đây, trái tim vẫn rỉ máu từng ngày, trả lại anh với tự do rồi, liệu anh có hạnh phúc hơn bây giờ hay không?
 
Em biết chứ, rồi em sẽ hồi phục cả thôi, rồi em sẽ đứng lên và mỉm cười thật tươi dưới ánh nắng như ngày nào. Nhưng sẽ rất khó khăn khi phải cố xóa bỏ hình bóng của anh, rất khó khăn khi phải đi lướt qua anh mà coi như xa lạ. Em sợ lắm, em sợ quãng thời gian kinh khủng ấy, cũng sợ phải vực bản thân dậy trong khi mình đầy thương tích.
 
Nhưng cuối cùng thì vẫn phải thả tự do cho anh thôi, chàng trai của em ạ. Hãy ra đi mà đừng quay đầu nhìn em thêm một lần nào nữa. Vì em sợ chỉ cần quay lại, em sẽ giữ chặt anh không buông mất, sẽ khóc lóc như một đứa trẻ xin anh hãy thử yêu em lại từ đầu lắm. Như thế thì sẽ chẳng còn là em nữa rồi.
 
Trả lại anh về với tự do đấy, chàng trai của em, hãy mượn gió mà bay đi, để em chớp mắt một chút là có thể không nhìn thấy anh nữa, để em có thể mượn lý do gió tạt vào mắt, khóc một chút cho nhẹ lòng.

Có ai đó nói là sẽ đợi...

Tôi bất giác thấy mình yếu đuối như một con mèo hen ốm o lâu ngày. Tôi khóc vì sợ chỉ một phần, phần nhiều còn lại là vì buồn khi xa Kai.

1. Mèo Kitty Hồng

Tôi “được” bắt cóc. Một lệnh tuyên bố bắt cóc gói gọn trong câu chúc mừng sinh nhật. Sinh nhật tuổi hai mươi, tôi sẽ phải xách vali lên đường, đến với xử sở Kim Chi và tự do nhảy múa một tuần. Lúc tuyên bố món quà mừng sinh nhật, mắt bố mẹ tôi sáng rỡ, mẹ đẩy lên phía trước một vali kéo màu hồng, có hình mèo Kitty phía quai cầm, bố nháy mắt tặng tôi một máy ảnh “mì ăn liền”, tất nhiên, cũng màu hồng, và cũng có in hình Hello Kitty.
 
- Mẹ, con phải đi thật sao? Chỉ một mình?
 
Tôi cố ý nhăn nhó và kéo dài câu từ rời rạc của mình, nhưng mọi nỗi lực là vô ích. Biết không thay đổi được quyết định của bố mẹ, bởi vé cũng đã được đặt sẵn rồi, tôi ngồi loay hoay tô vẽ lịch trình của mình vào một cuốn sổ tay. Màu bút highlight nhằng nhịt xanh đỏ, tôi tô tròn mấy điểm cần dừng chân, mấy điểm nhất định phải đến. Trước khi gập cuốn sổ lại, tôi thở ra chán nản.
 
“Nàng công chúa màu hồng đang đi tìm hoàng tử của mình, có lẽ vậy!”
 
Nói rồi tôi cuộn khoanh trong chăn và nhắm mắt ngủ thiếp đi, cố gắng tìm sự liên quan giữa những món đồ màu hồng có in hình Hello Kitty kỳ quặc. Ý tôi là, tôi cực kỳ không thích màu hồng, cũng không hề có hứng thú với mèo Kitty. Vậy thì tại sao? Tại sao lại luôn là mèo Kitty, và màu hồng, dành cho tôi?

 

2. Bị bỏ rơi
 
Tôi đến nhà dì tôi theo hướng dẫn của mẹ và mấy đường chỉ loằng ngoằng trên bản đồ. Khi tôi vừa đến nơi thì thấy tờ giấy A4 đánh máy chữ tiếng Việt, đề rõ tên tôi, với câu cú ngắn gọn, xúc tích và vẫn đảm bảo đầy đủ ý nghĩa.
 
“Hân! Chúc mừng sinh nhật con tròn 20 tuổi. Thật tiếc vì không thể ở bên con những ngày này, gia đình chú có chút chuyện, dì phải cùng các em về thu xếp mọi chuyện ổn thỏa. Hy vọng rằng con sẽ có những trải nghiệm vui vẻ cho tuổi mới của mình.
 
Yêu con! Dì của con!”
 
Chìa khóa được đặt dưới chậu xương rồng trên gờ cửa sổ tầng một, tôi theo chỉ dẫn của dì luồn tay vào phía trong, bật “tách” một cái và mở cửa. Căn nhà nhỏ nhắn với đầy đủ tiện nghi khiến tôi cảm giác mình lạc vào một bộ phim nào đó vẫn được chiếu trên tivi mấy buổi tối cuối tuần, phim Hàn, tất nhiên rồi. Nhưng chẳng có ai ở đây chào đón tôi cả. Tôi ngậm ngùi, thấy tuổi hai mươi của mình bị hắt hủi. Nếu cho tôi chọn lại, tôi sẽ quyết tâm đấu tranh tới cùng, chẳng thà sinh nhật ở Việt Nam với lũ bạn còn hơn xách vali lên đường và không có một ai đón chào như thế này.
 
Cảm giác của tôi-  thật tệ!
 
Cho đến lúc có chuông cửa – còn tệ hơn rất nhiều!

 

3. Hoàng tử là sinh vật không hề có thật
 
Bạn biết không? Như tôi nói rồi đấy, đừng bao giờ tin vào sự xuất hiện của Hoàng tử trên cõi đời này. Bởi họ - hoàn toàn không có thật!
 
Một anh chàng cao tầm mét tám, mái tóc không hiểu xoăn tự nhiên hay được chủ nhân làm đỏm, xoắn tít vào nhau, đen nhánh. Lúc tôi ra mở cửa, anh chàng tròn xoe mắt nhìn tôi.
 
- Who are you?
 
Tôi suýt nữa thì không ngậm được miệng lại. Anh chàng nom như dân chơi bóng rổ, dáng cao lêu khêu, chân đi giày thể thao, một tay cầm quả bóng xoáy tít, khuôn mặt lấm chấm mồ hôi như vừa kết thúc buổi tập về. Vừa lúc đó, điện thoại trong nhà réo lên inh ỏi, tôi vội vã ố á hết mức để thể hiện độ nhiệt tình cho người bên kia đầu dây nghe thấy, cảm nhận được sự bức xúc của tôi.
 
“Dì? Sao lại có anh chàng nào đó lạ lắm xuất hiện ở đây? Anh ta là ai thế? Anh ta còn hỏi cháu là ai? Cháu là ai cơ?”
 
Tôi liến thoắng mà quên mất anh chàng ấy vừa cười, ánh mắt nhìn tôi từ đầu xuống chân rồi dừng lại, khi bắt gặp cái nhìn ngây ngô của tôi, lại lập tức đảo nhanh ra phía khác, nhịp nhịp chân rồi vui vẻ huýt sáo một điệu nhạc ngớ ngẩn nào đó. Cuối cùng, cuộc điện thoại kết thúc, anh ta chìa tay ra làm quen.
 
- Anh quên mất, dì em có dặn trước. Là em, cô bé Kitty hồng!
 
Tôi nhếch mép, nhìn xuống đôi dép đi trong nhà. Đúng rồi, vẫn là Kitty hồng, như thể cả thế giới xung quanh tôi đều phải phủ ngập màu hồng với hình mèo Kitty thì bố mẹ tôi mới yên tâm không sợ tôi bị lạc. Dễ quá mà, chỉ cần réo tên và đặc điểm nhận dạng là một con bé cao một mét năm, trên người từ đầu đến chân đều là màu hồng Kitty thì có phải dễ nhận ra không? Chủ ý của bố mẹ tôi là thế, đúng không? Chủ ý của dì tôi cũng là thế mà, đúng không?
 
- Anh là người Việt Nam?
- Chứ sao! Cô bé ngốc này!
 
Anh ta vui vẻ cởi giày để lên kệ, vứt bóng điệu nghệ sang một bên trong nhà kho rồi thong thả đi vào nhà. Tôi còn chưa kịp định hình để giới thiệu hay chào hỏi, anh ta bắt đầu một lịch trình dài dằng dặc.
 
- Tối nay sẽ dẫn em ra khu gần đây ăn kem. Sáng sớm mai sẽ đi theo anh tập bóng ở trường đại học. Trưa sẽ dắt em vào thư viện nghiên cứu tài liệu. Tối sẽ cho em thư giãn trong rạp chiếu phim. Còn gì nữa nhỉ? À, còn nhiều lắm! Có hẳn một tuần cơ mà!
 
Tôi thở “phèo” một cái, mấy sợi tóc mai trên trán bay phất phơ. Hóa ra sinh nhật tuổi hai mươi của tôi không hề yên ổn, với một anh chàng lạ hoắc mang tiếng là đồng hương, và tất cả bắt đầu bằng sự vụ “bắt cóc” của bố mẹ. Tôi thấy tuổi hai mươi ngán ngẩm đáng thương, trước khi bị cốc vào đầu một cái đau điếng.
 
- Kitty, cùng nấu cơm đi, anh đói rồi!
 
Cùng ở đây có nghĩa là tôi đặt một nồi cơm điện vừa ăn cho hai đứa. Anh ta loay hoay trong bếp với một số đồ ăn đặc trưng Hàn Quốc. Món tôi dễ nhận ra nhất có lẽ là kim chi, được dì tôi đặt sẵn trong tủ lạnh, mấy món còn lại đều khó ăn như nhau. Lúc tôi cố gắng nuốt trôi, anh ta nhỏm nhẻm cười.
 
- Anh nấu không được ngon lắm. Nhưng thôi, cứ cố vậy nha!
 
Tôi thề, tôi đảm bảo! Đừng bao giờ chị em phụ nữ để cho mình bị đánh gục bởi vẻ bề ngoài. Anh chàng này là một minh chứng sống. Có thể đẹp trai hoàn hảo, có thể chơi bóng đại tài, nhưng nấu ăn thì dở tệ!!!


4. Lạc ở Seoul
 
Thật ra chuỗi ngày tôi ở Hàn Quốc không đáng chán như anh ta nói và như tôi tưởng tượng. Chúng tôi đi theo cảm hứng, bất cứ nơi nào tôi chỉ trên bản đồ, có một vài câu hỏi đâm xiên dọc, anh ta sẽ kéo tay tôi đi đến chỗ đó. Hoặc là chạy bộ, hoặc là đi xe đạp của nhà dì tôi, hoặc xa hơn có thể đi xe bus. Chúng tôi đến một vài ngôi làng quanh khu mà dì tôi sống, tìm hiểu về văn hóa và nói một vài câu chuyện ở Việt Nam. Đúng vậy, đôi khi chẳng có gì liên quan cả. Và chúng tôi vẫn cười tít mắt.
 
- Em không hiểu vì sao bố mẹ em lại tròng lên người em bộ Kitty hồng anh ạ!

- Vì em dễ thương, giống như vậy!
 
Anh ta áp một lon nước lạnh vào má tôi, khi chúng tôi dừng xe đạp nghỉ chân trên một con đường ngợp lá đỏ. Lúc tôi ngước mắt lên, anh ta chỉ cười, nụ cười duyên khó tả.
 
- Thật ra, anh đã gợi ý cho bố mẹ em, cả dì em nữa. Anh nói, nếu là Kitty hồng thì anh sẽ dễ nhận ra em hơn.
 
Tôi lặng im. Khó mà nói thành lời với người đã reo rắc tai họa màu hồng xuống đầu mình. Hóa ra, anh ấy đã nhận nhiệm vụ ra đón tôi ở sân bay, nhưng vì buổi thi đấu bóng rổ nên không đến được. Cũng vì anh ấy nhận nhiệm vụ chăm sóc tôi những ngày tôi ở Hàn Quốc, nên nhất nhất đều là màu hồng Kitty.
 
- Anh có sở thích nữ tính quá! – Tôi cố tình châm chọc.
- Ừ. May mà có em…
 
Anh ấy bỏ lửng câu nói rồi đứng dậy xách xe đạp đi mất, tôi mất vài ba giây với dòng điện vừa xẹt qua người khi bàn tay xa lạ chạm vào má, rồi cũng ngơ ngẩn vài ba giây, đứng dậy xách xe đạp đi, đuổi theo anh chàng tóc xoăn tít trên con đường ngập lá đỏ.
 
Sáng cuối cùng, tôi đề nghị chúng tôi đi xe bus lên Seoul. Vì dì tôi ở một vùng quê lân cận đó, nên tôi nghĩ nếu không tạo điều kiện để được đến Seoul khi đã bước chân sang Hàn Quốc thì thật tiếc. Anh ta gật đầu cái rụp, sắp theo một balo đồ đạc lẫn thức ăn, kéo tay tôi ra bến chờ xe bus, lúc đi còn nói.
 
- Đừng để lạc ở Seoul!
 
Tôi gãi gãi đầu rồi gật đại nhanh một cái. Tôi quan tâm gì chứ. Cái mà tôi quan tâm là không phải xách theo bất cứ một thứ gì liên quan đến màu hồng, liên quan đến Kitty… Sinh nhật hai mươi của tôi, cũng rơi đúng vào ngày hôm nay. Chính vì thế mà mọi thứ đều quá sức tuyệt vời…
 
Chúng tôi lẫn vào khu chợ đêm, tôi vẫn còn cảm nhận được bàn tay Kai (tên của anh chàng tóc xoăn tít), nắm chặt lấy tay mình. Đôi lúc tôi thử nhích tay mình ra khỏi một chút, Kai liền quay lại nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng trầm xuống một bậc.
 
- Làm em đau hả?
- Không!
- Vậy thì để yên đó đi!
 
Nhưng dù cố sức giữ chặt tay tôi đến thế nào, anh ta vẫn để tôi bị lạc. Đúng hơn là tôi tình nguyện để mình bị lạc, khi cứ ngơ ngẩn nhìn theo những dòng chữ quảng cáo màu xanh đỏ bắt mắt. Trời khuya, sương xuống lạnh hơn, tôi co ro trong một chiếc váy mỏng, nhìn khắp lề đường hè phố chỉ thấy thứ ngôn ngữ hình trứng với hình que. Tôi bắt đầu thấy sợ. Tôi bắt đầu loay hoay. Và khi dòng người đi thưa thớt dần, mắt tôi cũng bắt đầu tứa nước, giọng mếu máo lẫn vào tiếng ồn ào nơi xa lạ.
 
- Hey!
- …
- Em giỏi lắm! Mấy tuổi rồi mà còn để lạc, hả?
- …
- Sao lại khóc?
- …
- Này, sao lại khóc?
-…
- Nín đi! Anh đây rồi!
- …
- Anh xin lỗi, đừng khóc nữa! Anh đây rồi!
 
Và Kai càng nói thì tôi càng khóc òa lên to hơn. Đến nỗi, người đi đường tưởng rằng tôi bị anh ta bắt nạt. Thật sự thì, Kai đã tìm ra tôi khi tôi và anh ở một quãng khá xa, một khoảng thời gian quá lâu. Kai đã tìm ra tôi và mắng cho tôi một trận, cũng là người dỗ dành tôi, nói với tôi rằng anh đã đi tìm tôi, đã ở bên cạnh tôi rồi, tôi không cần lo sợ nữa. Tôi bất giác thấy mình yếu đuối như một con mèo hen ốm o lâu ngày. Tôi khóc vì sợ chỉ một phần, phần nhiều còn lại là vì buồn khi xa Kai. Anh ấy thật tốt. Anh chàng tóc xoăn tít chơi bóng rổ đại tài thật tốt. Bạn biết không, kể cả khi tôi chưa từng được chứng kiến Kai chơi bóng, tôi vẫn tin rằng anh ấy là một cầu thủ cừ khôi, chỉ vì tôi đã từng nhìn anh xoáy quả bóng da cam trên tay mình, và điều khiển nó rơi lọt thỏm vào một góc trong nhà kho. Kai cũng là một chàng trai tốt, khi không bỏ mặc một con bé mét năm đứng giữa lòng đường Seoul lúc đêm muộn, Kai đã đi tìm con bé ấy, ôm nó vào lòng, xoa lên tóc nó thứ quan tâm ân cần dịu ngọt.


5. Seoul chờ…
 
Tôi ra về vào ngày hôm sau đó, Kai không tiễn tôi, chỉ có gia đình dì vừa từ nhà chú trở về. Dì và các em ôm hôn tôi, tặng tôi những món quà lưu niệm nhỏ xinh, dì nhắn gửi đôi lời hỏi thăm đến bố mẹ tôi ở Việt Nam. Trong khoảng thời gian đó, tôi chỉ cười, và dõi mắt về phía xa xa chờ đợi. Quả thật, tôi chỉ mong xuất hiện một cây nấm khổng lồ với mái đầu xoăn ít. Giá như Kai đến, có lẽ tôi đã không buồn nhiều đến vậy.
 
Tối hôm trước, khi cùng nhau đi từ Seoul về nhà dì, Kai hỏi tôi có biết vì sao lại là Hàn Quốc cho cuộc hành trình đi tìm tuổi hai mươi của tôi không? Tôi ngơ ngẩn, anh bảo rằng vì tôi có mơ ước học về biên kịch phim điện ảnh. Và anh giúp bố mẹ tôi tìm hiểu một số trường phù hợp cho tôi, cũng giống như việc tìm thông tin về những xuất học bổng của các trường này. Kai cũng hỏi, có biết vì sao lại là Kai không? Tôi càng không hiểu gì, mắt chớp nhanh, anh nói, vì chúng tôi đã từng gặp nhau khi còn nhỏ xíu, từng chơi với nhau, từng hứa hẹn làm cô dâu chú rể của nhau. Tôi khi ấy đã từng rất thích Kitty hồng, mãi cho đến khi Kai đi, tôi không bao giờ chọn nhìn vào màu hồng và Kitty nữa. Tuổi thơ của tôi đã cất cánh bay đi theo Kai mất rồi. Tôi đã từng khóc ré lên trong điện thoại một cách xấu hổ như thế khi trò chuyện với Kai. Nói về điều này, vành tai Kai đỏ lựng, má tôi cũng hồng hồng. Kai khẽ chạm vào bàn tay tôi siết hờ. Lúc chúng tôi chào nhau ở phòng khách để đi về phòng ngủ của mình, Kai đặt một nụ hôn lên trán tôi, anh nói.
 
“Hân nhớ, Seoul chờ em! Ngày mai, đi bình an!”
 
Và đúng là Kai đã không xuất hiện cho đến những phút cuối tôi chuẩn bị đi. Khi máy bay cất cánh, tôi đã nghĩ, thật tốt vì có ai đó nói sẽ chờ đợi mình, ở một đất nước xa xôi. Cũng thật tốt khi có ai đó nắm lấy tay mình, ở những khoảng mình chông chênh nhất.
 
Kai chờ tôi…
 
Seoul chờ tôi…
 
Cô công chúa màu hồng không đi tìm hoàng tử. Cô công chúa màu hồng đi tìm ước mơ của mình, và biến nó thành sự thật. Trong giấc mơ đó cũng có hoàng tử nữa…

Recent Post

Copyright © 2014 ™Kênh69™ Kênh Giải Trí Tổng Hợp| Design by Blog Tâm Sự.