Thứ Sáu, 24 tháng 10, 2014

Thu về rồi ai đó nhớ hay quên?


Mối tình đầu nứt toác và nhuốm bụi nhưng cô gái vẫn cứ bướng bỉnh ôm hết vào lòng những kỉ niệm dù chúng có sắc nhọn như những nhát dao, cắm vào cô những nhát chí mạng thì cô vẫn nhất quyết không buông.

Phố thu, nắng nhuộm vàng con đường nhỏ, cơn gió nào mải miết chạy va vào những yêu thương yên ngủ khiến chúng cựa mình thức giấc làm cô gái trẻ khẽ nhói lòng. Cô gái lặng lẽ bước dẫm nhẹ lên đám lá khô, trong lòng thấy chộn rộn. Cô hít hà thứ không khí hanh hao đầu mùa, mùi hoa sữa thơm nồng sộc thẳng vào cánh mũi. Hóa ra thu đã về rồi.

Cứ mỗi độ thu về lòng cô lại không yên. Những cơn bão lòng cứ ập đến, bủa vây lấy cô khiến cô chẳng thể nào chống cự. Riết thành quen, cô gái trẻ cứ để mặc lòng mình dậy sóng, để mặc trái tim mình với những nhớ, những thương.

Mùa về, cô gái trẻ hay lang thang trên những con phố. Cô cứ đi, cứ đi, chẳng để làm gì, chỉ là cô muốn nhìn thấy anh trong hình hài kỉ niệm, chỉ là cô muốn nhặt nhạnh tất cả những mảng kí ức có anh bỏ vào ngăn tim. Ánh mắt cô lãng đãng nhìn vào khoảng không của phố thị, cô thấy anh, cô thấy mình.
 

Cô thấy hai người thủa mới yêu đầy vụng dại, ánh mắt cô ngập tràn hạnh phúc, ánh mắt anh cũng luôn mang ý cười. Cô thấy anh nhẹ nhàng nắm chặt tay cô đi giữa phố tan tầm như sợ lạc mất, cô thấy anh hôn lên trán cô, bảo vệ cô trước những quăng quật của cuộc đời, cô thấy bóng lưng thẳng tắp, lặng lẽ quay bước đi của anh vào một ngày hanh hao gió, cô thấy cô của những ngày sau đó, lặng lẽ và cô đơn. Rồi cô chẳng thấy gì nữa, mắt cô đã nhòe đi từ bao giờ không hay.

Nắng vàng ươm đậu lên đôi vai cô. Cô gái trẻ vẫn bước chầm chậm về phía kỉ niệm. Sau bao ngày xa cách, sao mà cô thèm quá một cái nắm tay, một cái ôm thật nhẹ, thèm quá một nụ hôn thật sâu, thật nồng.

Mùa nối mùa đi qua, cô gái trẻ không nhớ nổi mình đã bước qua bao nhiêu mùa như thế. Chỉ nhớ rằng mỗi độ thu về, nỗi nhớ trong cô cứ dài rộng thêm ra. Cô gái trẻ đã từng ước ao rằng bao con phố cô qua đều có anh bên cạnh, ước mơ của cô được thực hiện trong khoảng thời gian hò hẹn và bây giờ cô loay hoay một mình trong ước mơ ngày ấy, chẳng có cách nào thoát ra.

Mối tình đầu nứt toác và nhuốm bụi nhưng cô gái vẫn cứbướng bỉnh ôm hết vào lòng những kỉ niệm dù chúng có sắc nhọn như những nhát dao, cắm vào cô những nhát chí mạng thì cô vẫn nhất quyết không buông. Cô nép mình vào kỉ niệm chỉ vì cô muốn sống với quá khứ, quá khứ có anh.

Cô gái trẻ vẫn bước xuống phố mỗi sáng tinh mơ. Cô nhìn đời, nhìn người, vạn vật chảy trôi, nhìn kỉ niệm bằng ánh mắt chất chứa bao nhớ thương, buồn tủi. Và ngày nào cũng vậy, cô chỉ khẽ hỏi lòng một câu không ai hồi đáp, hỏi xong nụ cười chua xót lại xuất hiện trên vành môi.

Thu về rồi ai đó nhớ hay quên?

Phải đi qua bao thương nhớ mới quên được nhau


Dẫu biết rằng thời gian sẽ làm lành vết thương, nhưng là bao lâu và bao nhiêu thương nhớ nữa?

Tình yêu bắt đầu từ khi hai người gặp được nhau giữa hàng triệu triệu người như một mối nhân duyên, rồi sánh bước bên nhau cùng đi chung một con đường. Từ xa lạ cho đến yêu thương đã là cả một hành trình dài đầy những gập ghềnh. Nhưng một ngày kia, khi nhận ra hai trái tim đã không còn chung nhịp đập, cái nắm tay hờ hững như chực buông bỏ yêu thương, ấy là lúc ta biết con đường còn có những ngã rẽ. Hôm nay còn bước bên nhau, ngày mai ngoảnh lại đã thành người dưng chia đôi ngả.

Người ra đi, bỏ lại mình ta bơ vơ giữa những yêu thương, thề nguyền còn dang dở. Níu kéo cũng chỉ giống như cố giữ một nắm cát trong lòng bàn tay, càng nắm chặt, càng trôi tuột, chỉ còn biết nhìn người lặng lẽ đi qua đời ta như một giấc mơ. Có điều, kẻ ra đi khi nhận ra mình đã hết yêu, kẻ ở lại nhìn yêu thương chảy qua kẽ tay chỉ để biết rằng mình vẫn còn yêu người đó rất nhiều.

Tình yêu cũng như thủy tinh vậy, đẹp nhưng mỏng manh. Một khi đã vỡ thì chẳng thể nào hàn gắn lại được như xưa, cố nhặt lấy những mảnh vỡ vụn chỉ tự làm đau mình bằng những vết xước. Ta đủ mạnh mẽ để chấp nhận sự thật rằng người không thuộc về ta nữa, nhưng lại chưa đủ can đảm xóa sạch hết kí ức và bước tiếp một mình. Cứ thế, ta lạc lõng, chênh vênh giữa lưng chừng hoài niệm và hiện tại, giữa trái tim còn cố neo đậu nơi yêu thương thành dĩ vãng và lí trí nhắc phải tập lãnh cảm, tập quên. Khi yêu, người ta say đắm trong hạnh phúc hiện tại, còn khi chia lìa, người ta sống bằng quá khứ nhiều hơn.

Phải đi qua bao thương nhớ mới quên được nhau 1

Dẫu biết rằng thời gian sẽ làm lành vết thương, nhưng là bao lâu và bao nhiêu thương nhớ nữa?

Bao nhiêu thương nhớ mới có thể biến yêu thương đã vỡ vụn trở thành cát bụi, tan biến vào hư vô, không còn vương lại trong trí nhớ?

Bao nhiêu thương nhớ để trái tim lành lại sau những tổn thương, đau khổ, không  còn nhức nhối khi hoài niệm ùa về, sẵn sàng mở lòng đón nhận những yêu thương mới?

Bao nhiêu thương nhớ để một ngày ta gặp nhau, bình thản như chưa từng chung bước trên một quãng đường, hoặc mỉm cười an nhiên, cảm ơn vì người ấy đã từng là một phần quá khứ?

Phải đi qua bao nhiêu thương nhớ nữa mới quên được nhau?

Chia tay chưa bao giờ là điều buồn nhất


Khi mà mọi sự xa cách đếm được vẫn chỉ là vấn đề về thời gian và địa lý, chỉ sự cách xa lúc đo bằng kỷ niệm mới là khoảng không vĩnh viễn khó lấp đầy… thì chia tay, dù đau, nhưng chưa bao giờ là điều buồn nhất.

Vì có những mất mát – với nó - nỗi buồn vẫn là hai từ chưa đủ để gọi tên những xáo trộn, đổ vỡ và quỵ ngã trong lòng…

Chia tay xong có vạ vật, tức giận bao nhiêu, có muốn cào xé, đập phá, khóc lóc bao nhiêu, có nhớ thương đến rách lòng bao nhiêu, thì chí ít, được biết người ta vẫn đang cùng mình hít thở một bầu không khí, đang nói cười ở một nơi nào đó… Uất hận, giằng xé bao nhiêu còn có thể đến tận nơi mà gào thét. Ghét nhau lắm, vẫn có thể xem như chưa một lần quen biết.

Yêu có xa đến đâu, thì chí ít, vẫn có thể gặp nhau, vẫn có thể chờ đợi. Chỉ là thời gian có hơi lâu, không gian có hơi lớn…

Chỉ khi người đó biến mất như gió xua mây, nỗi nhớ ở đây nhưng người không còn nữa, không thở, không cười, không khóc… Khi đó, có gào thét bao nhiêu, cũng chẳng được nỗi gì…

Chia tay chưa bao giờ là điều buồn nhất 1

Mọi lời xin lỗi lúc ấy sẽ là vô nghĩa vì chẳng còn người tồn tại mà thứ tha. Mọi trách móc, phiền lòng chỉ biết tự mình chôn chặt tận tim vì người kia không nghe thấy nữa.

Mọi luyến tiếc sẽ trở nên day dứt. Mọi lỗi lầm sẽ bỗng dưng quên hết. Vì muộn rồi, tất cả đều không còn kịp, dù chỉ để nói “tạm biệt” vào tai nhau…

Mọi yêu thương lúc đấy sẽ chỉ của mỗi mình, không còn người sẻ chia. Có nhớ đến ngập tim, có buồn đến ngộp thở… Có muốn gửi đi một tin nhắn dù là hạ thấp đi tự trọng… Có muốn một cuộc gọi để được nghe lại chính giọng nói ngày xưa đã nhẫn tâm bỏ mình đi… Cũng là không thể nữa!

Không phải vì người ta không muốn đáp. Không phải vì người ta cố tình nhẫn tâm, đối xử với mình bạc bẽo. Mà người đó, đang lạnh lẽo ở một chốn khác… chẳng còn biết buồn, vui, ai, oán ra sao…

Nên nếu còn có thể sống tốt với nhau, còn có thể dốc hết những xúc cảm dẫu bồng bột, nông nổi… Còn có thể thứ tha, còn có thể cảm ơn và xin lỗi… Còn có thể yêu, còn có thể thương, dù chỉ là một phút…

Thì hãy làm đi!

Chủ Nhật, 21 tháng 9, 2014

Ngăn ngừa “cô bé” bị rách, xước trong khi “yêu”


Các vết trầy, rách ở vùng kín là rắc rối phổ biến của chị em phụ nữ khi hoạt động tình dục. mặc dù không nguy hiểm nhưng tình trạng này có thể gây ra cảm giác khó chịu và làm tăng nguy cơ mắc các bệnh viêm nhiễm.
Theo bác sĩ phụ khoa Edwin Huang của bệnh viện đa khoa Massachusetts ở Boston, Hoa Kỳ, phần lớn các vết trầy, rách bé xíu thường này xuất hiện do sự cọ xát khi bạn thực hiện các chuyển động mạnh mẽ trong lúc “yêu”. Mặc dù không ảnh hưởng nhiều đến sức khỏe về lâu dài nhưng chắc chắn, chúng sẽ khiến bạn có cảm giác đau rát và khó chịu khi chàng xâm nhập vào những vùng da đang bị tổn thương.
Những nguyên nhân gây ra tình trạng “cô bé” bị rách trong lúc “giao ban”
- Mãn kinh. So với độ tuổi mãn kinh, những phụ nữ đang trong độ tuổi sinh sản sẽ ít gặp trục trặc về vấn đề “khô hạn” vùng kín ngay cả khi họ không có ham muốn yêu đương. Vào thời kỳ mãn kinh, lượng hóc-môn sinh dục nữ estrogen bắt đầu suy giảm. Điều này có thể là nguyên nhân khiến bạn gặp trục trặc trong việc kích thích ham muốn, dẫn tới tình trạng “cô bé” bị “sa mạc hóa”.
- Không dành đủ thời gian cho màn dạo đầu. Sự hào hứng trong chuyện gối chăn sẽ kích thích “cô bé” tiết ra đủ lượng chất cần thiết để quá trình “xâm nhập” diễn ra thuận lợi hơn. Do đó, nếu không dành đủ khoảng thời gian hợp lý cho màn dạo đầu, bạn có thể phải đối mặt với chuyện “khô hạn”. Hiểu môn na là nếu không bị kích thích “đủ đô” trước khi “yêu”, “cô bé” sẽ có xu hướng bị khô, thiếu lượng chất nhờn cần thiết đủ để chào đón “cậu bé” một cách thoải mái nhất, khiến nguy cơ bị rách, xước trong lúc “giao ban” càng tăng cao.
- Có tiền sử bị lạm dụng tình dục. Mặc dù không phải là nguyên nhân phổ biến gây ra tình trạng khô rát “vùng kín”, nhưng việc bị lạm dụng tình dục trong quá khứ ảnh hưởng rất nhiều đến đời sống sinh hoạt tình dục của người phụ nữ. Những nạn nhân bị lạm dụng tình dục thường gặp căng thẳng và rất khó thoải mái trong chuyện “yêu”.
Họ cũng có thể sẽ không hứng thú với màn dạo đầu, khiến quá trình kích thích ham muốn gặp khó khăn hơn. Trong khi đó, đây lại là vấn đề có liên quan trực tiếp tới khả năng tiết dịch nhờn ở “vùng kín”. Nếu không có cảm hứng, cơ thể sẽ không sản xuất đủ lượng chất ẩm cần thiết, làm tăng nguy cơ xảy ra những tổn thương ở “vùng kín” trong quá trình “xung trận”.
- Những nguyên nhân khác. Theo bác sĩ Edwin Hang, một số tư thế “yêu” có khả năng gây ra các vết rách ở “vùng kín” của phụ nữ. Việc sử dụng các loại đồ chơi cũng là yếu tố cần cân nhắc nếu muốn bảo vệ sức khỏe cho “cô bé” vì chúng có thể được làm từ những vật liệu có khả năng gây kích ứng cho da, hoặc quá sắc bén hay có cạnh thô ráp.
Biện pháp ngăn ngừa các vết rách, trầy xước cho “vùng kín”
-Sử dụng chất bôi trơn
Các sản phẩm bôi trơn thương mại dạng nước có thể giúp làm giảm mức độ khô rát. Hãy nhớ sử dụng chất bôi trơn dạng nước mỗi khi “giao ban” là lời khuyên của các chuyên gia về tình dục học. Đối với các chất bôi trơn dạng dầu có thành phần từ dầu khoáng chất, dầu mát-xa hay sáp mỡ … có thể ảnh hưởng đến chất lượng của bao cao su, làm gia tăng nguy cơ mắc các bệnh lây truyền qua đường tình dục và có thể làm thụ thai. Ngoài ra, nhiều phụ nữ cũng bị dị ứng với các chất bôi trơn dạng dầu vì chúng làm da bị kích ứng.
- Dành nhiều thời gian cho màn dạo dầu
Kéo dài màn dạo đầu sẽ tạo cơ hội để “cô bé” tự tiết đủ lượng chất nhờ cần thiết. Vì vậy, nên dành nhiều thời gian cho việc kích thích ham muốn lẫn nhau, đặc biệt là đối với phái nữ vì điều này không chỉ giúp làm hạn chế nguy cơ bị rách, trầy xước trong lúc “giao ban” mà còn là điều kiện cần thiết để cuộc “yêu” diễn ra hoàn hảo, giúp bạn “thăng hoa” thật sự trong khi “yêu”.
- Thay đổi tư thế “yêu” phù hợp
Tư thế nữ ngồi trên cho phép phái yếu tự kiểm soát và điều chỉnh “cuộc vui” diễn ra theo ý thích của mình. Nhờ đó, sẽ hạn chế được nguy cơ tổn thương cho “cô bé”.
Hồng Xuân (Theo Everydayhealth.com)

Xử lý những tình huống bất ngờ khi “yêu”

 Những tình huống bất ngờ xảy ra trong cuộc “giao ban” có thể làm cuộc vui bị gián đoạn, khiến bạn mất tự tin và cụt hứng. Do vậy, việc xử lý những sự cố bất ngờ sẽ phụ thuộc rất nhiều vào khả năng ứng biến linh hoạt của mỗi người.
 
Sự cố phòng the là điều rất hay xảy ra, cần sự ứng biến linh hoạt của mỗi người. Ảnh internet
Những gợi ý dưới đây sẽ giúp bạn tìm ra cách giải quyết phù hợp cho các trường hợp khó xử này.
1. Bọn trẻ  vào phòng trong lúc bạn và chàng đang “hành sự”
Thói quen đãng trí “quên chốt cửa” khiến bạn và chàng rơi vào một tình huống “éo le” đó là bọn trẻ bỗng dưng chứng kiến những cảnh riêng tư của bố mẹ chúng. Bạn có thể nghĩ rằng con mình đã đi ngủ nhưng khi chúng đột nhiên xuất hiện và hỏi: “bố mẹ đang làm gì đấy?” thì thật khó để nói nên lời.
Cách giải quyết tốt nhất cho tình huống “dở khóc dở cười” này là bạn nên giải thích ngay cho con hiểu. Có thể nói với chúng rằng “bố mẹ đang thể hiện tình yêu dành cho nhau, các cặp vợ chồng đều thể hiện tình yêu thương thế này. Cũng như trẻ con thể hiện tình yêu thương với nhau bằng nắm tay, vuốt ve má”.
Đặc biệt, hãy chú ý đến cái khóa cửa trong những lần “yêu” sau và cần đảm bảo rằng tình huống này sẽ không bao giờ được xảy ra nữa.
2. Lỡ lời chê bai hay nói "mặn"
Hầu hết mọi người đều đã từng nói những điều không nên nói, đặc biệt là trong lúc “giao ban”, có thể là lời nói “mặn” quá mức hay sự chê bai vô tình. Chúng có thể làm “đối tác” của bạn bị tổn thương, phật ý nhưng rõ ràng, bạn không thể rút lại những gì đã nói. Chính vì vậy, bạn cần biết rõ những gì mình muốn nói trong thời điểm nhạy cảm và dễ bị mất kiểm soát vì quá hưng phấn. Hãy cố gắng tập trung tinh thần vào chàng trai của mình và dồn hết tâm trí cho anh ấy để cuộc “yêu” diễn ra trọn vẹn hơn.
3. “Thả bom” khi đang “yêu”
Cơ chế sinh học tự nhiên của cơ thể đòi hỏi mỗi người phải giải phóng lượng khí gas tích tụ trong người trung bình khoảng 25 lần mỗi ngày. Hơn nữa, những chuyển động nhịp nhàng trong quá trình “giao ban” cũng khiến cơ thể tích tụ và tống đẩy thêm nhiều hơi gas ra ngoài. Thế nên, việc “thả bom” khi đang “yêu” là điều hoàn toàn tự nhiên và có thể thông cảm được. Dù có bối rối và thấy xấu hổ nhưng bạn chỉ cần lơ chúng đi và tiếp tục “cuộc vui” là được, vì chàng sẽ chẳng mấy bận tâm về chuyện này.
4. Chàng không có cảm hứng yêu đương
Khi ham muốn yêu đương giữa chàng và bạn đang bị “lệch pha” nhau: một người đang có hứng, người kia lại thờ ơ thì phải pháp thích hợp nhất đó là tôn trọng mong muốn của “đối tác”. Một cuộc “yêu” chỉ có thể diễn ra trọn vẹn và đầy cảm xúc khi cả hai bên đều mong muốn được trao gửi tình cảm dành cho nhau. Tình dục không đơn giản chỉ là sự thỏa mãn về mặt thể xác mà còn bao gồm cả sự hòa hợp về tinh thần. Vì vậy, nếu ép chàng chiều theo nhu cầu của bạn, anh ấy chỉ có thể “trả bài” có lệ, chứ không thể hưng phấn trọn vẹn.
5. Ngủ trong lúc đang “lâm trận”
Sẽ chẳng có điều gì gây tổn thương to lớn với chàng bằng việc bạn ngủ khì trong lúc chàng đang loay hoay với màn dạo đầu để khởi động cho cuộc “giao ban”. Nếu mệt mỏi vì công việc, gia đình và không còn đủ sức để “yêu”… bạn nên thành thật nói cho chàng biết. Đây là cách đơn giản nhưng hiệu quả nhất để bạn giữ gìn tình cảm trong đời sống gối chăn. Hãy cùng trao đổi với nhau về những gánh nặng đang làm bạn kiệt sức để chàng có thể đỡ đần giúp bạn và cùng lên kế hoạch về một buổi tối lãng mạn để bù đắp thiếu hụt.
6. Tai nạn phòng the
Một cuộc “giao ban” nồng nhiệt mang lại nhiều cảm xúc và dễ giúp bạn thăng hoa. Tuy nhiên, chúng cũng chứa đựng nhiều rủi ro về các tai nạn có thể xảy ra trong khi “yêu”, phổ biến nhất vẫn là tình trạng căng cơ, các vết rách, vết cắn, gãy “sung”… trong lúc cả hai quá phấn khích.
Nếu xảy ra tai nạn, bạn nên dừng cuộc vui, kiểm tra kỹ các vết thương và tiến hành sơ cứu tại chỗ nếu thấy cần thiết. Trong trường hợp vết thương có chuyển biến xấu hoặc bạn cảm thấy bất ổn, hãy đến bệnh viện để được kiểm tra và can thiệp kịp thời nhằm ngăn chặn những tổn thương nghiêm trọng hơn.
Duy Khôi (Theo Urbanewomen.com)
Nói lời “hư” được xem là một trong những cách ve vãn được các chàng trai yêu thích. Tuy nhiên, với tâm lý e ngại vốn có, chị em thường không quen với việc bộc lộ những suy nghĩ về “chuyện ấy”, đặc biệt là nói những lời hư. Những bí quyết dưới đây sẽ giúp bạn phát huy lợi thế về ngôn ngữ trong chuyện phòng the hiệu quả hơn.
 1. Nếu đang có cảm hứng, hãy bộc lộ cho chàng biết một cách rõ ràng
Khi ham muốn nẩy sinh, bạn sẽ xuất hiện các suy nghĩ về “chuyện ấy” trong đầu. Và thay vì chỉ giữ kín những suy nghĩ này cho riêng mình, bạn nên nói trực tiếp với chàng. Chẳng hạn nếu có suy nghĩ “mình muốn được anh ấy vuốt ve cặp tuyết lê”, bạn có thể nói với chàng rằng: “anh chạm vào ngực em đi!”.
Bạn có thể dùng mọi kiểu ngôn ngữ để bộc lộ những ý nghĩ “hư” của mình, miễn là chúng làm bạn và chàng cảm thấy thoải mái.
2. Tưởng tượng chàng như “tình một đêm”
Nói lời “hư” trong phòng ngủ thường đòi hỏi bạn phải có khả năng tưởng tượng và biết cách chia sẻ những ý nghĩa của mình. Hãy tưởng tưởng “đối tác” của bạn như một anh chàng cao bồi gợi cảm, hoặc một chàng trai quyến rũ nào đó mà bạn đã gặp trong quán bar, phòng trà… Bạn cảm thấy thế nào khi “giao ban” cùng với một anh chàng vừa mới quen?
Thoải mái để trí tưởng tượng bay xa, vượt qua những giới hạn chuẩn mực bình thường sẽ tạo điều kiện thuận lợi trong việc kích thích ham muốn và giúp bạn bộc lộ những ý nghĩa “hư” một cách tự do hơn.
3. Giả vờ rằng bạn đang được hẹn hò cùng chàng
Một trong những cách đơn giản nhất để bộc lộ lời “hư” đó là tưởng tượng rằng bạn đang làm những điều mà mình không nên làm, chẳng hạn giả vờ rằng bạn và chàng đang lén lút “hẹn hò” với nhau. Bạn có thể thể nói những thứ đại ý như: “em sẽ cảm thấy rất rạo rực khi được lén lút “hẹn hò” cùng anh như ngày xưa, khi chúng ta chưa cưới”… và thêm thắt những ý tưởng “điên dại” của riêng bạn vào câu chuyện.
4. Mô tả những suy nghĩ “hư”
Bạn có muốn chàng “phát điên” lên vì bạn mà không cần sử dụng đến các bộ phận trên cơ thể? Chỉ cần tưởng tượng bạn đang ăn tối bên ngoài hoặc đi xem phim cùng nhau. Trên đường về nhà, hãy bắt đầu cân chuyện bằng cách mô tả chính xác những gì bạn muốn làm cùng chàng khi về đến nhà. Cố gắng thể hiện càng chi tiết càng tốt” từ cách bạn sẽ cởi những chiếc cúc áo của chàng đến việc mát-xa những vùng nhạy cảm… Mọi chuyện chắc chắn sẽ diễn ra theo đúng ý của bạn.
5. Những tiếng rên khe khẽ
Nếu ý tưởng thể hiện lời mời gọi yêu đương với chàng khiến bạn cảm thấy hơi căng thẳng, bạn có thể không cần phải nói thành lời mà có thể lượn lờ xung quanh chàng với những hơi thở gấp gáp và những tiếng rên khẽ. “Tấn công” bằng những tiếng động “gợi tình” cũng là một cách khá hay để chàng biết rằng bạn đang có nhu cầu cấp thiết mà chỉ có chàng mới giải quyết được.
6. Không cần phải bận tâm quá nhiều về nội dung
Với chuyện chăn gối, đôi khi, cách thể hiện quan trọng hơn nội dung sẽ nói. Chỉ cần thì thầm vài từ đơn giản vào tai anh ấy như “em muốn có anh ngay lúc này” là đã đủ để chàng “rung rinh”. Những lời thì thầm trong hơi thở ấm áp luôn mang lại hiệu quả kích thích ham muốn tức thời. Kết hợp cùng với một ánh nhìn lả lơi và một cái cắn “yêu” vào vành tai, chàng sẽ hoàn toàn thuộc về bạn.
7. Bữa tiệc trong quán bar
“Yêu” nơi công cộng luôn là ý tưởng gây phấn khích cho các chàng trai. Do đó, bạn có thể nói về ý tưởng này với chàng khi đang “giao ban”. Hãy cho chàng biết những điều bạn muốn anh ấy làm cho mình, những gì anh ấy có thể làm khi cả hai đang ở trong một góc tối của quán bar mà không ai có thể nhìn thấy được.
8. Tránh những lời nói “mặn”
Không nên tạo ra những tiếng rên giả tạo hoặc những lời nói “mặn” quá đà giống như các nhân vật trong những bộ phim “nóng” mà bạn đã từng xem. Sự thể hiện cảm xúc quá khác biệt trên gương mặt cùng với những tiếng động không ăn khớp có thể là nguyên nhân khiến chàng mất hứng và cảm thấy bị xúc phạm trong lúc “yêu”.

Tình đầu là để nhớ...


Bạn mong muốn rằng tình yêu đầu tiên của bạn sẽ như thế nào? Tôi thì hi vọng rằng, nó sẽ là hai đường thẳng song song… Vì chúng chưa từng bắt đầu, nên sẽ không bao giờ kết thúc…

Hà Nội, 4.8.2011
                                                                                              Thời gian: 15h
                                                                                         Địa điểm: trường cấp 2 cũ
 
RillShine - Shibi
 
Chàng trai đầu tiên, mối tình đầu của nó. Đến giờ nó vẫn khắc cốt ghi tâm, không quên được và nó cũng dự định để đấy làm kỉ niệm để ngày sau kể cho con gái nó nghe. Đôi lúc nó chẳng thể hiểu nổi mình, tại sao mối tình như chan nước mắt ấy nó lại có thể nhớ rõ từng chi tiết, từng câu nói, từng hành động của anh đến vậy. Dù nó biết, anh thậm chí còn chẳng nhớ mình đã từng làm thế…
 
Anh ấy tên là Shibi, nó vẫn hay gọi là Shi, 19 tuổi, một bác sĩ tương lai. Là người bị cái sự bất cần, cá tính, hống hách, đanh đá của nó làm rung động. Nó quen anh trên mạng xã hội, vài câu bóng gió, mấy lời đưa đẩy, độ chừng hơn một tháng quen nhau, vào một ngày nắng ráo rực rỡ, anh gọi điện, hét lên 3 lần đến mức nó ù cả tai: “Anh thích em, thật sự rất thích em”. Nhưng có lẽ là ảo, nó không tin vào thứ tình cảm chưa từng gặp mặt cũng có thể nói yêu, nên nó chỉ lạnh nhạt: “Em xin lỗi, em chẳng có cảm giác gì cả”.
 
 
Có lẽ anh buồn lắm, cũng phiền lắm. Nó phũ phàng đến vậy mà. Nhưng anh vẫn ở cạnh nó, không từ bỏ, quan tâm nó từng chút một, yêu thương chiều chuộng nghe lời nó từng chút một.
 
- Rill này?
 
- Hửm?
 
- Anh hát em nghe nhé?
 
- Ừa.
 
-“Còn bao nỗi nhớ, còn bao ngày cách xa vời vợi mà anh và em sẽ phải có. Ngày trôi chậm quá, lại thêm một ngày dài mình anh và mình em. Đi thêm bao nhiêu giờ, đi thêm bao nhiêu ngày, để gần em thêm dù một chút. Anh qua bao con đường, anh qua bao biển rộng, để anh được ở bên cạnh em. Lắng tai nghe cho hết những nhớ mong. Và lắng tai nghe từng lời từng lời nói yêu thương. Dẫu chẳng thể nhìn ánh mắt nhau cũng biết rằng mình đã có nhau. Một ngày kia, ta không còn cách xa”.
 
Với một con bé 16 tuổi chưa từng yêu ai, nó thật sự đã bị anh làm cảm động, rồi trao trái tim cho anh lúc nào không hay. Nó và anh cũng hẹn gặp nhau, vào 3 giờ chiều một ngày thu nắng.
 
Anh có lẽ thất vọng. Chỉ là, nó quá ngoan, so với những gì anh đã tưởng tượng về nó. Không nữ tính, đúng nghĩa một cô nhóc học sinh mới chập chững bước vào cấp 3. Tóc buộc đuôi gà, đeo balo, áo đồng phục trắng, tai cắm earphone nghe mấy bản nhạc đang thịnh hành Kpop. Anh nói rằng ấn tượng đầu tiên của nó, là một cô bé, khá ngây ngốc, ngơ ngác. Còn nó, chắc chưa bao giờ anh biết ấn tượng của nó đúng không? Là một chàng trai hơn nó nửa cái đầu, nhìn trẻ con, và rất hay cười.
 
Sau này, nó thỉnh thoảng vẫn mơ hồ nụ cười của anh, cho dù hình bóng hay gương mặt anh nó không còn nhớ nổi nữa. Cái răng khểnh mà nó vẫn hay cố tình trêu chọc là “vẩu chìa” kia, đã trở thành một ấn tượng dù muốn quên nó cũng không thể nào xóa. Cách nói chuyện thì rất dễ thương, luôn để ý quan tâm nó từng chút một. Nhìn thái độ của nó, xem biểu hiện của nó, và tôn trọng những câu chuyện của nó.
 
 
Có lẽ, cũng vì thế mà lần đầu tiên gặp mặt, “hẹn hò”, hai người "trẻ con không có kinh nghiệm yêu đương" chỉ biết đi và đi, đến mức chân nó đau điếng mà không dám kêu, vì nó đang ở bên anh. Lúc ấy, anh chưa quá quan trọng với nó, nhưng anh đủ thuyết phục để nó muốn ở bên cạnh anh thêm một chút. Lần đó, nó còn ngã, anh nâng nó dậy, hỏi có sao không. Nó cười ngây ngốc "em không sao" nhưng ngay sau đó thì "au ui da" làm anh bật cười. Nó chỉ trả lời "Là em tự ngã, lấy tư cách gì kêu đau?". Anh im lặng…
 
Đến giờ nó vẫn cứ không hiểu tại sao lại nhớ rõ ràng từng chi tiết đến như vậy. Có lẽ điều đó làm những thương tổn sau này anh gây ra cho nó bớt tê tái, như liều thuốc an thần để an ủi lòng tin mà anh đã làm mất.
 
- Anh xin lỗi, Rill à.
 
- Xin lỗi chuyện gì cơ?
 
- Anh đã ngộ nhận tình cảm của mình, anh chưa từng thích em, anh xin lỗi.
 
- Ừ.
 
- Anh với cô ấy thật sự yêu nhau, là nghiêm túc. Mong em hiểu cho anh.
 
Cô gái ấy, tính đến thời điểm đó, là bạn thân của nó. Cô gái ấy, xinh đẹp, kinh nghiệm, ngọt ngào và biết quan tâm hơn nó đến cả trăm vạn lần. Và nó thì không đủ quyền ghen hay làm ầm lên vì 2 chữ "ngộ nhận". Đến giờ nó thực không biết bản thân có hận hay không nữa. Chỉ nhớ rằng nó đã buông tay anh, thật sự, cắt đứt mọi thứ, sau vũng máu và những vết đâm loang lổ mà nó đã phải gánh chịu...
 
Anh chủ động nói chuyện với nó. Lại là ảo. Và nội dung là vì người con gái anh yêu thương. Nó không trách anh, mà nó oán hận anh. Không phải vì những lời tàn nhẫn anh đã nói với nó. Nó biết, nó đáp trả lại anh, bằng khả năng của nó, cũng không hề thua kém. Mà nó oán hận, vì nhờ cuộc nói chuyện nó, bạn gái anh sau đó một thời gian đã pm nó, xin lỗi, cũng cảm ơn, vì "nhờ mày mà tao biết anh yêu tao đến thế nào". Lúc đấy, nó quá chai lì rồi, đến mức nếu anh xuất hiện trước mặt nó, có lẽ, nó sẽ cười mà cầm dao đâm mình, để cho anh cả đời không sống được thoải mái. Nó đã từng có suy nghĩ độc ác như thế, với người con trai mà nó hết lòng yêu thương đấy...
 
Rồi nó cũng tha thứ. Cho cả người yêu anh và chính bản thân mình. Vì nó biết, anh không có lỗi. Bất cứ ai, dù là lí do gì, chỉ cần làm theo tiếng đập trái tim mình, thì đều không có lỗi. Nhưng điều đó không có nghĩa là nó bỏ qua. Nó sống tốt hơn, trưởng thành hơn, bớt dựa dẫm hơn… Dần dần, không cần phải uống thuốc an thần mỗi đêm, không cần phải kìm nén nỗi đau, không cần phải cắn môi đến chảy máu nữa… Nó đã quên được anh, theo cái cách mà nó muốn. Hay, chính anh muốn.
 
“Ra đi là để trở về…
Cuộc sống đừng nên có sự nuối tiếc”
 
                                   
 
                                                                                           Hà Nội, 14.3.2012
                                                                                           Thời gian: 15h30’
                                                                                           Địa điểm: trường cấp 3
 
Hạ Vy – Tùng Anh
 
Nó quên, thật sự quên được rồi. Hơn nửa năm sống dày vò, dằn vặt, nó cũng đủ tự tin để quay về rồi. Lại là nó, một con bé bất cần, mạnh mẽ. Nó về bên anh được rồi, nó nghĩ vậy. Nhưng lần này, nó và anh sẽ không như trước nữa. Đi qua thương tổn, chẳng ai muốn lại tổn thương. Không phải là Rill hay Shi nữa, mà là Nguyễn Hạ Vy – Lê Tùng Anh.
 
Hôm ấy, trời lại nắng đẹp. Sau biết bao ngày mưa. Nó vừa làm xong bài thi học sinh giỏi, mở facebook định check in kể khổ, thì nhìn thấy noti nhấp nháy, làm nó nhảy cẫng lên sung sướng. Anh accept lời mời kết bạn của nó! Yêu thương của nó đã được nêm kín. Và nó tự tin rằng, sẽ chẳng có ai bước được vào tim nó được nữa, nếu nó không cho phép…
 
Những cuộc nói chuyện kéo dài đến đêm khuya, có hôm là rạng sáng, khiến nó gần anh, mỗi ngày, một chút, một chút. Nó cảm thấy như thế này thật sự rất tốt, vừa là bạn, lại giống yêu nhau, nhưng chẳng can thiệp vào đời tư của nhau. Đấy chính là sự tự do mà nó cần… Cứ như thế, gần anh như một thói quen, lặng lẽ ăn sâu vào tiềm thức nó, để đến khi vỡ òa, đến khi nó nhận ra, anh quan trọng như thế nào, cũng là lúc nó phải buông tay…
 
Anh nói, anh không thể cho nó thứ nó cần. Thứ nó nhận được sẽ chỉ là thương tổn, rồi lại tổn thương. Anh không muốn ai mắc nợ mình, hay mình mắc nợ ai, nên hãy buông tay đi. Nếu là một thời điểm khác, chắc chắn nó sẽ đá anh, ngay lập tức. Nhưng, lòng tự trọng tự tôn của một đứa con gái hiếu thắng, không cho phép nó yếu đuối, từ bỏ hay gục ngã. Nó là người, nó cũng biết đau. Và nó biết anh cũng biết nó đau. Nhưng anh im lặng, vậy nên, nó cũng lặng im. Có quá nhiều thứ để nói, nhưng chẳng biết bắt đầu từ đâu, vì ai cũng không chịu dẹp bỏ cái tôi của mình. Dù là có yêu hay không yêu…
 
Tình yêu của nó, thậm chí, chính nó cũng không biết bắt đầu từ đâu, sẽ kết thúc như thế nào. Nó chỉ cần thấy tim của nó vẫn cứ luôn gào thét tên anh, và nó chỉ cần yên lặng ở bên cạnh anh, thế là đủ. Tình yêu của nó, không cần anh đáp, cũng không cần ai biết, chỉ cần anh cho phép nó lặng bên anh, cười nhờ anh, và không khóc vì anh… 
 
Chàng trai đầu tiên, đã nói rằng “Gió qua đời anh…”

Còn nó, nó muốn gửi đến anh rằng “Gió bên đời anh…”
 
3 năm sau
 
Cuối cùng, Vy cũng đã tìm được một người con trai thực sự yêu thương mình. Ở bên Nghĩa, Vy thực sự hạnh phúc. Thỉnh thoảng, cô cũng nhớ đến Tùng Anh. Không biết giờ anh sống ra sao, có đang hạnh phúc như mình không nhỉ? Nghĩ lại quãng thời gian trẻ con ngày ấy, Vy chỉ muốn bật cười, và tự đánh cho mình vài cái. Đúng là mối tình đầu. Ngây thơ và non nớt quá…Vy hớn hở khoác khoác kéo kéo tay Nghĩa, giọng phụng phịu nghe chỉ muốn đánh:
 
- Nghĩaaaaaaaaaaaa
 
- Em hâm à, em nặng lắm anh không cõng đâu, mệt chết được. Đi bộ cho gầy đi, lại còn đông người thế này.
 
- Thế bây giờ anh muốn thế nào? Anh thích con khác rồi chứ gì? Anh không yêu em nữa chứ gì? Em béo nên anh chán rồi chứ gì? Anh nói đi nói đi
 
- Em muốn gây sự đúng không? Cô ngốc này, anh thích nhiều người lắm, có nói em cũng không biết đâu. Người ta ai cũng mi nhon, nhưng anh lựa chọn ở bên em là do em mập đấy, haha…
 
Cứ như thế, cả quãng đường, hai người vui vẻ cãi lộn. 
 
Cô và Nghĩa nắm tay nhau dung dăng dung dẻ trên đường, thỉnh thoảng nhìn nhau cười, dù chẳng nói gì. Bỗng thấy một bóng áo trắng lướt qua. Thói quen khó bỏ, đến giờ, chỉ cần một bóng áo blouse, cô lập tức có ấn tượng. Nhưng lần này, lại là anh, thật sự là anh. Ba năm không gặp, anh không khác trước nhiều lắm. Còn cô thì đổi thay quá nhiều rồi. Cô gọi vội:
 
- Tùng Anh!
 
- Lâu lắm rồi mới gặp em, Vy. Em vẫn láo như xưa nhỉ? Vẫn không chịu thêm một chữ “anh” trước tên anh sao? “Anh Tùng Anh”, biết chưa? Anh quay lại, nhìn thấy cô, anh sững sờ. Sau đó nhoẻn cười, lại khoe răng khểnh. Rồi tiến tới chỗ cô.
 
- Còn lâu đi. Người yêu em còn chả được thế nữa là, nhỉ?
 
- Em chắc hơn tuổi Vy, nhưng kém tuổi anh, đúng không? Con bé khó trị lắm, cứ yêu thương nó nhiều vào, nó đổi tính đổi nết ngay. Anh cười, quay sang nhìn rồi bắt tay với Nghĩa.
 
- Anh im đi, im ngay, đi đi nhé, tạm biệt, bọn em có việc rồi – Vy hét lên rồi lè lưỡi với anh, sau đó kéo tay Nghĩa chạy đi mất hút…
 
 
- Sao em không để anh chào hỏi anh ấy một câu?

- Không cần thiết đâu

- Ừ

- Sao thế?

- Gặp lại tình đầu không có cảm giác gì à? Ngày xưa lúc quen anh đau khổ tưởng chết cơ mà?

- Cũng có cảm giác đấy, tình cũ không rủ cũng đến, haha

- Em muốn chết phải không? Em dám nói thế á?

-…
 
Phải rồi, em quên thật rồi. Em chẳng còn cảm giác gì nữa. Em sẽ nhớ luôn nhớ đến anh ấy, vì anh ấy là người cho em đủ đầy tất cả những cung bậc cảm xúc khi yêu. Nhưng em gọi tên anh ấy là mối tình đầu. Bởi lẽ, em không còn trẻ con thơ dại như xưa nữa. Người em yêu là anh, và người bên em cũng là anh, chàng trai của em…

Có anh, đời em bớt cô đơn đi nhiều lắm!


Nỗi cô đơn không mất hẳn, bởi vốn dĩ đã gần bên em thân thuộc. Nhưng vì có anh, đời vui vẻ, em an nhiên, cô đơn cũng không réo gọi tên em nhiều như trước.

Những ngày chờ tình yêu đến, em chống cằm như đứa trẻ, mong đợi và háo hức với thứ tình yêu em vẫn luôn cho là kỳ diệu. Bởi lẽ, chưa từng va vấp, chưa từng trải qua, nên những điều mới mẻ luôn là những thứ sắc màu lấp lánh nhất với tuổi trẻ…
Những ngày em dần quen với nhịp sống nơi ồn ã khói bụi và còi xe, cũng muốn tìm một khoảng lặng co chân chạy mất. Em bấu víu vào chút niềm tin xót lại. Rằng cô đơn của em, hình thành bởi không có dáng người thương. Em khờ khạo. Em tin rằng, cô đơn sẽ trở thành bạn của em mãi thế, cho đến tận lúc em tìm thấy một bàn tay ai đến nắm thì mới đi...
Nhưng em quen biết một vài người, trải qua một vài mối quan hệ chóng vánh không tên. Em không còn hồn nhiên chống cằm lên mộng tưởng, vào tình yêu xa xôi và diệu vợi, anh ơi!
Lúc bấy giờ em chỉ thấy. Cuộc sống là màu đen khi em buồn. Cuộc sống là màu tro khi em khóc. Cuộc sống úa tàn trên mi em vụng dại. Cô đơn bởi không có người thương chỉ là một nỗi cô đơn nho nhỏ. Cô đơn bởi không ai cần mình bên cạnh, cũng không có nhã ý mời gọi mình vào vòng tròn sống của họ, mới là một nỗi cô đơn to thật to.
Để rồi anh dừng lại, và quay đầu, nhìn về phía em. Để rồi em không cố chấp trượt đi nhanh, không quáng quàng bỏ chạy. Để rồi em yếu đuối ngã vào vòng tay anh nức nở. Em biết em cần anh, bởi anh thương em, nhiều thật nhiều.
Thế là, nỗi cô đơn trong em tự ti nhỏ xíu, xẹp dần, rồi xẹp dần. Nỗi cô đơn không mất hẳn, bởi vốn dĩ đã gần bên em thân thuộc. Nhưng vì có anh, đời vui vẻ, em an nhiên, cô đơn cũng không réo gọi tên em nhiều như trước.
Sẽ thật lạ nếu người ta không tin vào duyên số. Em từng từ bỏ, từng quay đi, và cũng từng ngập ngừng mong ngóng được quay trở lại. Không phải vì duyên số, chắc có lẽ em không định nghĩa được điều gì đã xảy ra trong tình yêu của mình. Việc chờ đợi lấy ngắn nuôi dài, lấy dại khờ nuôi thương nhớ, lấy quắt quay kỷ niệm chắt chiu từng giọt yêu mong manh...
Để rồi em và anh quay trở lại, để rồi nhờ có anh mà cuộc đời em bớt cô đơn đi nhiều lắm, biết không anh?
Em sẽ không đi một mình nữa. Từ nay, chúng ta đi cùng nhau...

Em là gì trong bộn bề đời anh?

Là yêu thương choạng vạng vội vã gặp nhau trên đường? Là một phút cảm tình trỗi dậy? Là khao khát muốn gắn bó hay chỉ là một cuộc yêu chóng vánh mau qua?

Là những rung động nhất thời, hay là cảm giác muốn gắn bó? Là tự nguyện yêu thương hay đơn thuần là thói quen khó bỏ? Là trách nhiệm muốn gánh hay là trách nhiệm phải gánh? Là hiện thực, là tương lai, hay chỉ là cuộc vui nhất thời?
 
Đôi lúc em vẫn tự hỏi như thế, và cảm thấy mình đang tự biến bản thân trở nên tội nghiệp. Đời xô chúng ta đi nhanh quá, đến nỗi mà em chẳng thể cảm nhận được tình cảm của anh. Dường như có quá nhiều điều để anh bận tâm, còn hơn cả sự vô tâm anh vẫn phớt lờ em giữa ngang dọc đời thường, bàn tay vốn nắm chặt nay đã lơi lỏng, anh thậm chí còn chẳng nghĩ đến cảm nhận của em.
 
Em là gì trong bộn bề đời anh?
 
Là yêu thương choạng vạng vội vã gặp nhau trên đường? Là một phút cảm tình trỗi dậy? Là khao khát muốn gắn bó hay chỉ là một cuộc yêu chóng vánh mau qua?
 

Em vẫn muốn hỏi anh câu ấy, dẫu cho anh có cảm thấy phiền phức, dẫu cho có cảm thấy rằng em chẳng đủ tinh tế và thông minh, dịu dàng, dẫu cho mọi người có nói rằng em cường điệu quá tình cảm của chúng mình. Nhưng anh à, có cô gái nào không hy vọng mình là điều gì đó đặc biệt trong cuộc đời của người con trai mình yêu thương? Có cô gái nào không hy vọng về một tương lai, về sự vĩnh cửu nói nghe có vẻ không tưởng nhưng chính là vỗ về nội tâm để sống hy vọng và lạc quan mỗi ngày?
 
Thật lòng mà nói, em biết mình không phải là người thích nghe lời hứa hẹn, càng không phải là một cô gái cố chấp cứ phải giành lấy bằng được vị trí quan trọng nhất trong lòng anh. Nhưng cái gì cũng cần có sự đảm bảo, chúng ta có tình yêu để đảm bảo cho mối quan hệ này, em cũng cần có sự quan tâm của anh để đảm bảo cho hạnh phúc của chính mình.
 
Anh có thể quan tâm đến những thứ lớn lao, anh có thể phải có trách nhiệm với rất nhiều điều trong cuộc sống, không chỉ một mình em. Thế nhưng em dành tình yêu của mình, ở lại bên cạnh anh, đừng khiến em cảm thấy đơn độc và tủi thân trong chuyện tình của chúng mình.
 
Em là gì trong bộn bề đời anh? 
 
Là điều anh muốn nâng niu và trân trọng hay đã thành gánh nặng mà anh muốn từ bỏ. Đừng tìm cách làm tổn thương nhau nếu như tình cảm đã không còn, mà nếu còn yêu thì xin anh đừng khiến em có cảm giác bị bỏ rơi!

Quên anh ta đi, người đã “cũ” rồi…

Chọn cách từ bỏ là bạn đã chấp nhận với sự thật, chọn cách lãng quên không có nghĩa là vùi dập tình yêu, chỉ có điều không yêu người đó nữa mà yêu một người khác…

Chiều thu muộn, mặt trời lẩn trốn  sau đám mây xanh  bồng bềnh đang rượt đuổi nhau trên bầu trời cao thẳm, chợt thấy bình yên đến lạ. Những tia nắng hiếm hoi cuối ngày mỏng tang, nhẹ tênh uống trọn cả nỗi nhớ thương về một miền xa thẳm. Cô bạn gái đã đến tự bao giờ nơi chỗ hẹn cũ, buông xõa mái tóc ngang vai ngồi xoay vai lại về phía tấm của kính ướt nhòe cơn mưa chiều. Rồi cô khẽ lật giở từng bức ảnh luộm thuộm kí ức xa trong cuốn album cũ kĩ, đôi mắt buồn thăm thẳm tưởng chừng khoảng trời chiều sâu hun hút đang đổ tràn khóe mi.

Tôi nén tiếng thở dài, lá vàng vẫn rơi nghiêng sau lưng, nhẹ tênh… và có bóng dáng một người con gái đang nhớ thương vơi đầy, cô bảo rằng đây là cách có thể quên đi những điều xưa cũ. Nhưng liệu rằng nó có quá nhẫn tâm với trái tim khi cứ mãi mắc kẹt với quá khứ. Đến bây giờ tôi mới hiểu được cái điều “cũ” thuộc về người “cũ” lại có thể làm quật ngã và xé nát sự thương tổn quá lớn như vậy. Nhưng cô gái à, ôm khư khư những điều đã bạc thếch mùi cay đắng liệu có giải quyết được điều gì cho hiện tại không? Tôi đã từng rơi vào tình cảnh thê thảm đó, và tôi đã vượt qua được nó. Hãy mạnh dạn vứt bỏ quá khứ đau lòng, vứt bỏ hai chữ người cũ để đổi lấy sự bình yên trong trái tim nhé! Cô gái của tôi…

Khi người ta đã buông tay bạn cũng đồng nghĩa với việc tìm kiếm một bàn tay khác mà không phải là bạn nữa, điều đó vẫn khiến bạn nuối tiếc và trông chờ một sự thương hại khi yêu thương đi lạc hay sao? Làm ơn đừng ngốc nghếch như thế, hãy quên anh ta và tìm kiếm một chân trời mới dành riêng cho mình nhé, cô gái…

Tôi nghĩ không dễ dàng gì khi phải ích kỉ ép buộc chính trái tim mình từ bỏ một yêu thương đã quá thân thuộc, nhưng còn hơn là bạn cứ hằng đêm dày vò đôi mắt bằng những dòng chảy vô nghĩa rơi ướt gối. Chọn cách từ bỏ là bạn đã chấp nhận với sự thật, chọn cách lãng quên không có nghĩa là vùi dập tình yêu, chỉ có điều không yêu người đó nữa mà yêu một người khác…

Hãy bắt đầu quên anh ta bằng việc xóa số điện thoại trong danh bạ, và quan trọng hơn nữa là xóa ra khỏi bộ nhớ lưu giữ trong đầu bạn bằng cách nhớ một số khác, sẽ rất khó nhưng hãy kiên trì cô gái nhé…
 

Những ngày rong dài với yêu thương chiều cuối tuần với người ấy trên các con phố thân quen, la cà mua tặng nhau những thứ nhỏ xinh… góc hộp kỉ niệm có thể đã chất đầy, không thể nhồi nhét thêm một điều gì nữa. Cô gái à, đừng có nghĩ nhiều đến nó nữa. Hãy học cách bước xuống phố một mình, tự tin và tràn đầy sức sống nhé. Có thể sẽ mất nhiều thời gian để quên, không cần phải chối bỏ kỉ niệm vì nó là một phần trong cuộc đời, cứ nhớ đi, nhưng nhớ ít đi, rồi dần dần bạn phải cần nhớ thêm những thứ khác nữa…

Hãy nghĩ tích cực một chút rằng trên thế gian này người đàn ông tốt là người luôn có mặt bên cạnh khi bạn cần, là người có dù bạn có ngồi im lặng suốt cả buổi nhưng anh ấy hiểu điều bạn nghĩ. Hạnh phúc nằm ở cách nghĩ và cách bạn đối xử công bằng với trái tim của mình cô gái à…

Cuộc sống vẫn luôn có những điều kì diệu, những hạnh phúc bất tận dù nó nhỏ nhoi và quá đỗi bình dị. Mỗi ngày mai thức dậy hãy hít thở thật sâu để giữ lấy bình yên cho một ngày. Cửa sổ luôn hé để nắng mai vỗ về con tim đang chờ yêu thêm lần nữa. Học cách ghi chép lại những niềm vui nho nhỏ và lưu giữ lại những khoảnh khắc có lẽ sau này muốn tận hưởng thêm lần nữa cũng không còn cơ hội.

Những năm tháng yêu nhau có thể đã ngốn quá nhiều thời gian của bạn và hững hờ với vô vàn cuộc hẹn với bạn bè. Đừng để nó thưa thớt đi nữa nhé, hẹn hò với lũ bạn là liều thuốc khiến bạn có thêm nhiều thứ để bận rộn hơn nữa, vì cuộc sống này đâu chỉ có tình yêu…

Hãy tìm cách lấp đầy chỗ trống của thời gian bằng cách tìm kiếm cho mình những bận rộn, lo toan mới; như thế bạn mới có cái cớ để tránh bận nghĩ về người “cũ”, bận với kí ức…

Bạn hiểu điều tôi nói chứ, cô gái, nếu bạn đã hiểu rồi thì hãy bắt đầu thôi nào. Chỉ đơn giản là quên anh ta đi, người đã cũ rồi, chẳng mới thêm được nữa đâu, đúng không?

Tâm lý học: Vì sao các cô gái luôn thích những người đàn ông hư?

“Đàn ông không hư thì phị nữ không yêu”, Trong cuộc sống hiện nay có rất nhiều ví dụ có thể chứng minh rằng câu nói này là đúng. Tuy có rất nhiều phụ nữ đều biết rằng như vậy, nhưng họ đều liều mình dấn thân theo cuộc tình đó. Sau một thời gian quan sát các nhà tâm lý học đã đưa ra được kết luận rằng: Những người đàn ông hư thường hấp dẫn các cô gái bởi cách yêu của họ có hiệu quả hơn cách yêu của những người đàn ông chân chính rất nhiều.
vi-sao-co-gai-luon-thich-dan-ong-hu
Vì sao các cô gái đều thích những người đàn ông hư?
Ưu điểm của những người đàn ông hư:
Da mặt của họ thường rất dày, có điều kiện, giỏi giấu giếm bản thân, không bao giờ bị vấn đề đạo đức rằng buộc, có nhiều thủ đoạn, nhiều người không có trách nhiệm, những ưu điểm này luôn được các cô gái chấp nhận. Ví dụ: Nếu như điều kiện của hai người đàn ông giống nhau thì khả năng sát thương của những người đàn ông hư mạnh hơn rất nhiều so với người đàn ông tốt. Vậy tại sao các cô nàng lại thích những người đàn ông hư?
Thứ nhất: Trách nhiệm
Người đàn ông chân chính trước khi tán cô gái sẽ luôn suy nghĩ đến vấn đề trách nhiệm, cho nên nếu như không phải rất thích anh ta sẽ không, tán, điều kiện cuộc sống hiện nay chưa ổn định cũng sẽ không tán, người có người yêu cũng không tán, tương lai không sáng lạng cũng không tán, không sống chung một thành phố cũng không thể tán, rất nhiều giới hạn. Vì vậy tỉ lệ người đàn ông chân chính tán gái thành công là nhỏ hơn rất nhiều so với những người đàn ông hư.
Ngược lại đàn ông hư thì không bao giờ có ý định chịu trách nhiệm, chỉ cần đối phương có một chút nhan sắc, chỉ cần nắm được tay, thì cứ tán đã rồi tính.
Điều thứ 2: Chân thành
Người đàn chân chính thường luôn khá thành thật, ăn nói thật thà, có thể thẳng thắn nói ra những khuyết điểm của bạn gái, nhưng các cô gái chỉ luôn thích nghe những lời khen có cánh, cho nên con gái luôn cảm thấy bị thất vọng sau những lời nhận xét thật thà đó.
Ấy vậy mà người đàn ông hư thì chỉ cần bịa ra dăm ba câu chuyện đã có thể thể hiện được khả năng của mình trước đám đông. Chỉ cần khoa môi múa mép vài câu cũng khiến cho các cô gái thích thú, và cho rằng đã tìm thấy người đàn ông cho riêng mình.Trong xã hội đảo lộn hiện nay thì thành quả mà người đàn ông chân chính phải cực khổ bao năm để đạt được không bằng thời gian 3 phút tự biên soạn ra một câu chuyện khiến cho các cô nàng cảm động của những người đàn ông hư.
Điều thứ 3: Lễ phép
Người đàn ông chân chính luôn nói về vấn đề lễ nghĩa, chuyện gì cũng đều phải tôn trọng đối phương, và vì thế không bao giờ kiếm cớ trêu trọc được người khác.
Người đàn ông hư thì luôn sử dụng truyện cười, men rượu, khiêu vũ… để thu hút phụ nữ bất cứ lúc nào, chỉ cần có cơ hội là luôn biết cách chiếm hữu đối phương. Một khi người con gái đã bị rung động rồi thì sẽ rất nhanh yêu họ. Người đàn ông chỉ cần một lần nỗ lực, hy sinh  vì cô gái mà sự nỗ lực ấy được nhiều người biết đến, thì hiệu quả của nó còn lớn hơn rất nhiều so với sự nỗ lực, hy sinh âm thầm của người đàn ông chân chính. Nhiều cô gái ngây thơ cho rằng, chỉ cần người đàn ông thích mình thì đồng nghĩa với việc yêu mình, và càng ngây thơ hơn khi nghĩ rằng người con trai một khi đã thích mình thì mình nhất định phải yêu người đấy. Suy nghĩ của con gái luôn tồn tại những điều ngược đời như thế.
Thứ 4: Thật lòng
Người đàn ông chân chính sẽ cho đi một cách thật lòng, họ luôn coi trọng tình cảm, khi yêu tâm lý dễ bị kích động, chỉ vì một chuyện nhỏ cũng có thể cãi nhau.
Còn đàn ông hư thì trong lòng luôn nghĩ, dù sao thì cũng chỉ giống như một trò chơi mà thôi, trọc giận rồi sẽ dỗ dành, giận dỗi gì chứ? Tâm lý càng bình tĩnh, nữa càng thể hiện được sự trưởng thành của họ.
Thứ 5: Hẹn hò
Những người đàn ông này thường có kinh nghiệm trong chuyện hẹn hò hơn với những người đàn ông chân chính.Thứ nhất, người đàn ông này, chỉ cần có cơ hội là sẽ ratay, cho dù không thành công cũng tích lũy được được kinh nghiệm, dần hiểu được tâm lý của phụ nữ.Phần lớn phụ nữ đều không lý trí, có những cái nhìn thiên lệch, kỳ quặc, không hợp logic.
Người đàn ông này thông qua những kinh nghiệm thực tế được tích lũy, luôn biết cách thể hiện năng lực làm việc khi gặp gỡ, nhưng người đàn ông chân chính thường rất lu mờ, bị chơi xấu rồi cũng không biết vì sao, còn luôn cho rằng do bản thân không đủ năng lực.
Điều thứ 6: Cãi nhau
Khi hai người cãi nhau, lòng tự trọng và tính nguyên tắc của những người đàn ông chân chính thường rất cao, họ sẽ không bao giờ dễ dàng nhường nhịn bạn gái,chỉ là những chuyện nhỏ nhặt mà không ai chịu nhường ai, kết quả cuối cùng thường dẫn đến chia tay. Còn da mặt của người đàn ông hư ngược lại rất dày, họ coi rằng chuyện nhường nhịn  bạn gái dễ dàng giống như ăn một bát cháo, cho nên họ dễ dàng có thể lay động đối phương, làm cho đối phương hồi tâm chuyển ý. Đương nhiên, đó chỉ là lúc họ chưa chán bạn gái, nếu như họ đã chán cô bạn gái ấy thì cho dù cô nàng có nhượng bộ thì họ cũng cố kiếm ra một cái cớ để chia tay;  ngược lại có những cô gái có thể nhượng bộ nhiều hơn, như thế cô gái ấy dần dần đã trở thành đồ chơi của anh ta;
Điều thứ 7: Nguyên tắc
Tính nguyên tắc của người đàn ông chân chính rất cao, có khuôn phép nề nếp, và luôn mang lại cho các cô gái cảm giác nhạt nhẽo.
Nhưng người đàn ông hư thì luôn theo đuổi phong cách sống sôi động, mới lạ vì vậy thường mang đến cho các cô gái cảm giác hấp dẫn mới mẻ, và không biết từ lúc nào họ đã bị mê hoặc và khống chế.
Điều thứ 8: Thủ đoạn
Nếu như con gái cảm thấy hai bên không hợp nhau, sẽ thường đề nghị chia tay trước. Người đàn ông chân chính nếu như muốn níu giữ cô gái lại thường dùng những biện pháp mang tính chất quang minh chính đại, nhưng hiệu quả của biện pháp này thực ra lại không cao.
Nhưng ngược lại thì người đàn ông hư luôn bất chất thủ đoạn, bám riết không buông, uy hiếp, dụ dỗ.Con gái thường ỷ lại, tình cảm dễ thay đổi, lại dễ dàng bị yếu thế nên không thoát khỏi chiêu trò này của con trai. Con gái phần lớn thích hư vinh, lòng tự tôn cao, thích những lời đường mật, có những ước mơ viển vông không thực tế (do đọc tiểu thuyết, xem phim quá nhiều).Vì vậy những người đàn ông chân chính không đáp ứng được kỳ vọng của họ, chỉ có những người đàn ông hư mới có thể tạo ra được thế giới trong mơ như mong muốn của họ.
Điều này giống như một bác sĩ chân chính kê cho bạn một đơn thuốcđắt tiền và nhiều loại thuốc nhưng cuối cùng cũng không thể chữa trị tận gốc căn bệnh (Cuộc sống thực tế không đủ lý tưởng), nhưng những thầy thuốc lang băm nói với bạn chỉ cần uống 2 thang thuốc và mấy ngày sau là khỏi, hơn nữa thuốc này còn có tác dụng làm đẹp, tăng cường sức khỏe. Một người thiếu hiểu biếtvề sức khỏe rất dễ mắc bẫy của những thầy lang băm này.
Khác nhau ở chỗ: những người bệnh sau một thời gian khá lâu biết mình bị lừa đi tìm lang băm để tính sổ, nhưng các cô gái bị lừa thường có nỗi khổ không thể nói ra (cảm thấy xấu hổ, nói không rõ hoặc là lấy chồng theo chồng, chấp nhận số phận). Ngoài ra đối với đại đa số phụ nữ mà nói, người đàn ông của mình có nhiều ưu điểm nổi bật hơn so với những người đàn ông khác, chẳng hạn như ân ái hơn./.

Giấy phút cuối

Có một chàng trai bị bệnh ung thư. Chàng trai 19 tuổi, nhưng có thể chết bất kỳ lúc nào vì căn bệnh quái ác này. Suốt ngày, chàng trai phải nằm trong nhà, được sự chăm sóc cẩn thận đến nghiêm ngặt của bố mẹ. Do đó, chàng trai luôn mong ước được ra ngoài chơi, dù chỉ một lúc cũng được.
Giấy phút cuối cùng
Sau rất nhiều lần năn nỉ, bố mẹ cậu cũng đồng ý. Chàng trai đi dọc con phố – con phố nhà mình mà vô cùng mới mẻ – từ cửa hàng này sang cửa hàng khác. Khi đi qua một cửa hàng bán CD nhạc, chàng trai nhìn qua cửa kính và thấy một cô gái. Cô gái rất xinh đẹp với một nụ cười hiền lành – và chàng trai biết đó là ‘tình yêu từ ánh mắt đầu tiên’.
Chàng trai vào cửa hàng và lại gần cái bàn. nơi cô gái đang ngồi.
Cô gái ngẩng lên hỏi:
– Tôi có thể giúp gì được anh? – Cô gái mỉm cười và đó quả là nụ cười đẹp nhất mà chàng trai từng thấy.
– Ơ.. – Chàng trai lúng túng – Tôi muốn mua một CD…
Chàng trai chỉ bừa một cái CD trên giá rồi trả tiền.
– Anh có cần tôi gói lại không – Cô gái hỏi, và lại mỉm cười.
Khi chàng trai gật đầu, cô gái đem chiếc CD vào trong.
Khi cô gái quay lại với chiếc CD đã được gói cẩn thận, chàng trai tần ngần cầm lấy và đi về.
Từ hôm đó, ngày nào chàng trai cũng tới cửa hàng, mua một chiếc CD và cô gái bán hàng lại gói cho anh. Những chiếc CD đó, chàng trai đều đem về nhà và cất ngay vào tủ. anh rất ngại, không dám hỏi tên hay làm quen với cô gái. Nhưng cuối cùng, mẹ anh cũng phát hiện ra việc này và khuyên anh cứ nên làm quen với cô gái xinh đẹp kia.
Ngày hôm sau, lấy hết can đảm, chàng trai lại đến cửa hàng bán CD. Rồi khi cô gái đem chiếc CD vào trong để gói, anh đã để một mảnh giấy ghi tên và số điện thoại của mình lên bàn. Rồi anh cầm chiếc CD đã được gói như tất cả mọi ngày – đem về.
Vài ngày sau…
‘Reeeeng!…’
Mẹ của chàng trai nhấc điện thoại:
– Alô?
Đầu dây bên kia là cô gái ở cửa hàng bán CD. Cô xin gặp chàng trai nhưng bà mẹ oà lên khóc.
– Cháu không biết sao? Nó đã mất rồi…hôm qua.
Im lặng một lúc. Cô gái xin lỗi, chia buồn rồi đặt máy.
Chiều hôm ấy, bà mẹ vào phòng cậu con trai. Bà muốn sắp xếp lại quần áo của cậu nên đã mở cửa tủ. Bà sững người khi nhìn thấy hàng chồng, hàng chồng CD được gói bọc cẩn thận chưa hề được mở ra.
Bà mẹ rất ngạc nhiên nên cầm lên một chiếc mở thử ra.
Bên trong hộp giấy bọc là một chiếc CD cùng với một mảnh giấy ghi ‘ Chào anh, anh dễ thương lắm- Jacelyn.’
Bà mẹ mở thêm một chiếc CD nữa.Lại thêm một mảnh giấy ghi:’ Chào anh, anh khỏe không? Mình làm bạn nhé? – Jacelyn.’
Một chiếc CD nữa, một chiếc nữa… Trong mỗi chiếc là một mảnh giấy…
Trong mỗi cử chỉ đều có thể tiềm ẩn một món quà. Giá như chúng ta đừng ngần ngại mở những món quà mà cuộc sống đem lại.
Theo webcamdong

Thứ Bảy, 20 tháng 9, 2014

Cô gái có vết chàm trên mặt và bàn tay sáu ngón

Cô bị một vết chàm đen kín quá nửa khuôn mặt và một bàn tay sáu ngón. Người phụ nữ nhẫn tâm đã sinh ra cô đành lòng vứt bỏ núm ruột của mình, trên ghế đá công viên chỉ với vài dòng nhắn gửi: “Cảm ơn người đã cứu giúp cuộc đời con gái tôi. Tôi xin ngàn lần tạ tội với con tôi vì đã ích kỷ mà rời xa con bé để đi tìm hạnh phúc của cuộc đời mình…”.
Cô gái có vết chàm trên mặt và bàn tay sáu ngón
Có niềm hạnh phúc nào lớn hơn khi được ôm con trong vòng tay ấm áp, có nghĩa vụ nào thiêng liêng hơn tình mẫu tử, có trách nhiệm nào cao cả hơn việc bảo vệ con mình. Hạnh đã không được chào đời trong vòng tay bao la, ấm áp của mẹ, không được làm niềm hạnh phúc lớn lao của đấng sinh thành. Nhưng ông Trời đã không tuyệt đường sống của một sinh linh bé nhỏ đang quẫy đạp trong sương mai, để chờ đợi một bình minh mới hửng.
Bà Minh đi tập thể dục buổi sáng đã không nén nổi lòng mình: “Thật là oan nghiệt. Ai đã sinh ra con mà nỡ nhẫn tâm chối bỏ. Nếu con không chê nghèo hèn thì về cùng với mẹ. Thật tội nghiệp cho con”.
Chưa một lần làm vợ, chưa một lần mang nặng đẻ đau và cũng chưa một lần cất tiếng xưng mẹ, nhưng bà Minh đã buột miệng thốt lên lời xót xa, cay đắng cho một “con người”. Bà sống quá nửa cuộc đời trong cô quạnh cũng chỉ vì “xấu quá chẳng ai vờn”. Xoong cơm của bà chỉ nhỉnh hơn cái bát nhà người ta, một bát một đũa với vài cọng rau cũng đã tính là một bữa. Giờ có thêm “con bé” cuộc sống của bà trở nên bận rộn hơn nhiều.
Bà đặt tên con là Hạnh những mong cuộc đời nó được hạnh phúc hơn bà chút đỉnh, nhưng xem ra đó vẫn chỉ là một giấc mơ quá xa vời. Khi bà đã lưng còng, tóc bạc, đi lại phải chống gậy thì Hạnh vẫn lẻ bóng đi về. Đến tuổi đi học dù nghèo khổ bà vẫn cố cho Hạnh đến trường, nhưng ngày này qua ngày khác cô sống trong sự chê bai, dè bỉu của chúng bạn. Bọn trẻ gọi cô bằng đủ mọi tên: “Hạnh mặt quỷ, ma Cà rồng, người đẹp ngủ trong chuồng khỉ…
Càng ngày Hạnh càng thu mình hẹp lại, mặc dù cô rất thông minh nhưng không bao giờ dám giơ tay phát biểu. Cô gần như mất đi ngôn ngữ giao tiếp, chỉ trả lời khi có người hỏi. Nụ cười trên môi cô tắt ngấm khi bị bạn bè khinh bỉ, giễu cợt: “Tốt nhất là mày đừng có cười kẻo người ta lại tưởng khỉ bị xổng chuồng trong vườn bách thú. Rồi người ta lại bắt nhốt mày vào đó cho khỉ nó xem cho đỡ buồn”.
Lâu dần Hạnh mất đi cảm xúc và không bao giờ cười nữa. Học hết lớp 7, Hạnh bỏ học ở nhà phụ bán cháo sườn với mẹ. Sáng hay tối Hạnh đều dùng khẩu trang và khăn bịt kín mặt, chỉ hở ra đôi mắt để không ai nhìn thấy “bộ mặt đáng ghét” của mình cho họ ăn được ngon miệng.
Cô gái có vết chàm trên mặt và bàn tay sáu ngón
Dù đau khổ vì bị xa lánh, ghẻ lạnh nhưng chưa bao giờ cô thù ghét người mẹ đã sinh ra mình rồi đành lòng bỏ mặc ấy. Cô luôn tự nhủ mình: “Được sống đã là một hạnh phúc lớn lao. Ông Trời muốn trao trọng trách vào tay ai ắt sẽ bắt người đó vượt qua ngàn thử thách, mình phải sống thật vững vàng”. Hạnh rất ngoan và lễ phép nên người đứng tuổi trong xóm ai cũng quý, có người tốt bụng đã xin cho cô đi làm thêm ở công ty vệ sinh môi trường.
Có nhiều đêm làm đến tận khuya, Hạnh tự cho phép mình cởi bỏ lớp mặt nạ ra để hít thở không khí trong lành. Một hôm, cô đang khua chổi trên đường Thanh Niên khi người qua lại chỉ còn lác đác, bỗng nghe tiếng còi xe máy inh ỏi và chiếc xe cứ đánh võng giữa đường rồi leo lên vỉa hè. Người cầm lái loạng choạng và đổ uỳnh xuống may mà không nguy hiểm.
Anh ta lẩm bẩm: “Nói cấm có sai, dừng là té mà”. Thì ra Cẩm đã uống say mèm và leo lên xe phóng tít. Không biết anh đã gặp bao nhiêu ngã tư đèn xanh đèn đỏ, đến cái nào anh cũng rẽ phải và có lẽ giờ thì bình xăng đã cạn lên ga mãi nó vẫn không chịu chạy.
Hạnh đỡ Cẩm ngồi lên một chiếc ghế đá cạnh đó rồi ì ạch nhấc chiếc xe dựng vào ven đường. Hạnh quay lại đã thấy anh ngủ lăn trên ghế đá, trông thật thảnh thơi. Dưới ánh đèn đường lấp loáng bóng cây nhưng cũng đủ sáng để Hạnh nhận ra, Cẩm rất đẹp trai và có lẽ kém cô đến vài tuổi.
Khi mặt trời vừa ló rạng cũng là lúc anh cựa mình tỉnh giấc, chẳng cần biết ai đã mất cả đêm thức trắng để ngồi trông xe và trông cho anh ngủ. Vươn vai hít thở thấy trong mình khỏe khắn, anh đưa mắt nhìn quanh thấy một cô gái bịt mặt ngồi cạnh chiếc xe rác phía đằng xa. Thấy Cẩm đã tỉnh cô vội vàng đẩy xe đi như trốn chạy.
Như sực nhớ ra điều gì, anh lao vội lên chặn đầu chiếc xe rác: “Hình như đêm qua cô đã,..”. Hạnh trả lời vội vàng: “Anh không sao thì tốt rồi” và lại đẩy xe đi. Anh dắt chiếc xe theo sau một cách khó nhọc vì nó đích thị đã bị hết xăng. Anh khẩn khoản: “Thì ít ra cô cũng phải cho tôi nhìn mặt một lần, biết tên với vài dòng địa chỉ để còn biết lối đến cảm ơn”.
Lần đầu tiên Hạnh đối thoại với người lạ một cách thẳng thắn: “Nếu muốn gặp thì anh cứ tới con đường này vào canh khuya nhưng còn mặt tôi thì anh không nên nhìn kẻo đêm lại mơ thấy ác mộng”. Anh hóm hỉnh nói đùa: “Sợ gì chứ, tôi thích nhất là xem phim ma. Nói thật với cô, mặt đẹp người đẹp mà làm gì, có mài ra ăn thay cơm được đâu. Vợ tôi hình thức chẳng kém gì hoa hậu, nhưng tâm hồn lại chẳng bằng cái xe rác của cô”.
Nhìn anh cười mà Hạnh thấy mình tự tin hơn hẳn, cô chầm chậm kéo tụt chiếc khăn xuống cằm, để lộ hẳn ra vết nám đen không thẩm mỹ nào có thể xóa đi nổi. Anh nhìn sâu vào đôi mắt đen thăm thẳm của Hạnh rồi buột miệng buông lơi câu nói của mình: “Rất đẹp nhưng buồn.
Giá như cô hay cười thì ánh mắt sẽ bớt u sầu hơn và nỗi buồn sâu thẳm trong đó sẽ vơi đi một nửa”. Anh đang đau khổ vì người vợ đẹp của anh ẵm nguyên cả trăm triệu, anh dành dụm trong suốt bao nhiêu năm để đi theo người đàn ông khác, bỏ lại anh và đứa con chưa đầy năm tuổi.
Sau đêm hôm đó, anh thường xuyên quay lại con đường này và những dòng tâm sự tưởng chừng như bất tận đã xóa nhòa khoảng cách cả về không gian lẫn thời gian. Cô đã biết cười khi anh nói đùa: “Các cụ đã dạy – Nồi tròn thì úp vung tròn… Bao nhiêu nồi méo vẫn còn đợi vung”. Chiếc “vung cô mong đợi suốt 30 năm qua giờ ông Trời khéo se trên chiếc nồi không tròn trịa và Hạnh đã không còn mong bóng tối dài đến vô cùng nữa.
Theo webcamdong

Recent Post

Copyright © 2014 ™Kênh69™ Kênh Giải Trí Tổng Hợp| Design by Blog Tâm Sự.